Liên tiếp mấy ngày, ba mẹ con Vương Đông Sơ vẫn đi chợ bán đậu hũ như trước.
Có sạp hàng sớm định ra, ba người nhanh chóng nhóm lửa nấu đậu hũ, chỉ chốc lát sau, hương thơm tỏa khắp.
La Lập Tân và La Lập Cường chưa lo âu được bao lâu, chẳng bao lâu đã có người tiến lên hỏi thăm.
Có người nghe giá cả bèn ngại đắt quay đầu bước đi, cũng có người muốn thử món mới mà liên tục khen ngon.
Còn có gã sai vặt cầm chén lớn đến mua đậu hũ.
Vương Đông Sơ nhìn những người ăn mặc khác nhau, nhớ tới mấy ngày trước lão bá bán bồn hoa kia.
Ngẫm lại thì thật đúng là trời xui đất khiến mà nhà cô gặp được một lão bá khó lường.
Đậu hũ mấy ngày nay bán rất nhanh, gần như là bọn họ vừa mở sạp ra, liền có khách nhân đến mua.
Còn có mấy gương mặt quen thuộc, cũng không biết là đậu hũ nhà cô ăn ngon như vậy, hay là có nguyên nhân gì khác.
Vương Đông Sơ mới vừa nghĩ, bên tai nghe thấy còn có khách hàng chưa mua được oán giận:
- Nhanh như vậy đã bán hết rồi sao? Nhà mấy người không biết làm ăn à? Chỉ làm chút đậu hũ như vậy, làm sao có thể kiếm được tiền? Ngày mai làm nhiều một chút, sáng sớm tôi sẽ tới xếp hàng mua, tôi cũng không tin, ngày mai tôi không mua được.
Hắn được chủ nhân nhà mình phân phó, nhất định phải tới mua đậu hũ.
Cũng không biết trong đạo quán mấy ngày nay có trào lưu gì mà các nhà đều tìm ba mẹ con trấn Hòa Bình gì đó để mua đậu hũ.
Ai nấy vừa thấy mặt đã hỏi:
- Ăn đậu phụ kho tàu nhà đó chưa?
Chủ nhân nhà hắn thấy không đúng, vội vàng đuổi hắn đi mua.
Còn có người nói:
- Ai... đậu hũ nhà mấy người có thể làm vị không cay không nhỉ? Đứa nhóc nhà tôi thèm vô cùng.
La Lập Tân và La Lập Cường vội vàng nói:
- Được chứ, vậy sáng mai chúng tôi làm nhiều một chút. Chúng tôi làm cả đậu hũ không cay nữa, nó cũng thơm ngon lắm.
Đám người bán hàng rong xung quanh nhìn mà ghen tị đỏ mắt.
- Này cậu, đậu phụ nhà cậu làm bằng gì vậy? Sao lại thơm như thế nhỉ?
Có người hỏi La Lập Tân.
La Lập Tân nhìn đại nương bán mì hoành thánh đang cười nhiệt tình bên cạnh, cười hàm hậu:
- Thím à, thím cũng thấy rồi đấy, chỉ là chút muối, xì dầu thôi, còn có gia vị thù du nữa.
La Lập Tân cũng không ngu, những thứ y nói đều là những gia vị mà người ta có thể nhìn thấy bằng mắt ngoài. Con chính thức dùng đến gia vị gì, làm sao y tiết lộ được.
Những thứ này đều là "bí phương" để nhà bọn họ kiếm tiền, sao y có thể nói ra chứ?
Dù sao những gia vị kia đều hóa thành bột, bọn họ cũng không nhìn ra manh mối gì.
La Lập Cường không dễ nói chuyện như đại ca nhà mình:
- Ôi... Thím à, tôi thấy mì vằn thắn nhà thím thơm hơn mì hoành thánh nhà khác, trong này có bí quyết gì không? Hai nhà chúng ta giao lưu một phen, thím yên tâm, tôi học xong cũng chỉ ở nhà ăn, tuyệt đối không lấy ra bán.
Sắc mặt bà lão bán hoành thánh cứng đờ, bà ta sa sầm mặt xuống:
- Nào có bí phương gì, chẳng qua là bỏ thêm muối mà thôi.
La Lập Cường liếc mắt, giúp đại ca nhà mình dọn dẹp sạp hàng không để ý tới bà ta nữa.
Người xem náo nhiệt xung quanh không thấy cảnh cãi nhau, lại thấy tiểu tử nhà họ La kia không dễ chọc, cũng không dám mặt dày mày dạn.
Hôm nay đậu hũ bán hết rất nhanh, La Lập Tân lẩm bẩm nói:
- Nương à, dựa theo xu thế mấy ngày nay, ngày mai chúng ta có thể bán nhiều đậu hũ chút.
Vương Đông Sơ gật đầu:
- Có thể làm thêm nhiều đậu hũ hơn một chút.
Mới làm buôn bán nên cô cũng không dám tùy tiện tăng số lượng, cô định bụng quan sát thêm mấy ngày mới tăng.