Xuyên Thành Mẹ Chồng Yếu Đuối, Tôi Dẫn Cả Nhà Phất Lên

Chương 20: May mắn

Trước Sau

break

Hai người La Lập Tân chưa đi xa, Vương Đông Sơ bước nhanh vài bước đã thấy bóng dáng hai người, cô gọi lớn: 

- Lập Tân, Lập Cường!

La Lập Tân quay đầu lại: 

- Nương? Sao người lại đến đây?

Vương Đông Sơ chỉ nói: 

- Có người mua đậu hũ của nhà chúng ta, hai đứa mau quay lại.

Hai người La Lập Tân mừng rỡ khôn xiết, vội vàng gánh hàng quay lại.

Hai gã sai vặt gói ghém tất cả đậu hũ, Vương Đông Sơ nói: 

- Tổng cộng hai mươi tám miếng đậu hũ, hết một trăm bốn mươi văn tiền.

Gã sai vặt trả tiền xong, hai người họ lập tức rời đi.

La Lập Tân không dám tin nhìn xâu tiền đồng trong tay mẹ mình: 

- Nương ơi, thật sự bán hết rồi.

Vương Đông Sơ cười nói: 

- Chẳng lẽ là giả? Con mau dọn dẹp đồ đạc, chúng ta về nhà thôi.

Các tiểu thương xung quanh đều nhìn ba mẹ con Vương Đông Sơ với ánh mắt ngưỡng mộ.

- Ôi chao...  Đúng là vận may hiếm có.

Ba người thu dọn đồ đạc, trước tiên đi tìm tiểu đạo đồng quản lý chợ thuê một chỗ bán hàng, rồi mới đến chỗ hẹn với Đỗ Lão Căn.

Đỗ Lão Căn nhìn cái sọt của bọn họ, cười nói: 

- Hôm nay buôn bán khá nhỉ.

La Lập Tân cười đáp: 

- Cũng nhờ chút may mắn.

Tiên Nhân quan, trong một khách viện mộc mạc, một lão nhân cầm bút, đang nhanh chóng viết gì đó.

- Mua hết rồi sao?

- Bẩm lão gia, đã mua hết, ba mẹ con kia cũng đã rời đi.

Một lão già mặc trường bào màu nâu cung kính đáp.

Lão nhân dừng bút, cầm lấy đồ vật trên bàn, tay run run: 

- Lưu Vĩnh, sai người đưa phong thư này cho Uẩn Nhi.

Lưu Vĩnh hỏi:

- Lão gia không về kinh à?

Lão nhân mỉm cười: 

- Ta còn chưa suy nghĩ thấu đáo, phải ở chốn sơn dã này trải nghiệm thú vui thôn dã thêm một chút.

Lưu Vĩnh: "..."

Ba người Vương Đông Sơ về đến nhà, bụng đã đói cồn cào, bèn vội vàng nấu cháo, lấp đầy bụng rồi mới lấy tiền ra đếm.

Rất dễ đếm, hôm nay chỉ lời được hai mươi sáu đồng.

Vương Đông Sơ đếm:

- Hôm nay chúng ta kiếm được 145 văn tiền. Mua ba mươi khối đậu hũ hết 48 văn, xe bò đi về hết 16 văn. Một túi hương liệu xem như 5 văn, cộng thêm 50 văn tiền thuê vị trí.

La Lập Tân và La Lập Cường gãi đầu gãi tai, một người giơ ngón tay, một người gãi đầu, miệng lẩm bẩm tính toán, càng tính càng rối: 

- Vậy rốt cuộc chúng ta lời được bao nhiêu?

Vương Đông Sơ đáp:

- Lời 26 văn.

- Hai mươi sáu văn ư?

La Lập Tân kinh ngạc kêu lên: 

- Con đi làm thợ mộc, một ngày cũng chỉ được 40 văn thôi.

Đó là việc cần kỹ thuật, nếu lên trấn làm khuân vác, mệt bở hơi tai cũng chỉ được 30 văn một ngày.

Vương Đông Sơ nói:

- Pháp hội Tiên Nhân quan đã mở 17 ngày rồi, tính ra chúng ta còn có thể bán ở đó 30 ngày nữa. Đã thuê được chỗ rồi, ngày mai cứ theo giờ hôm nay mà làm. Ngày mai Lập Cường lên trấn mua đậu hũ, tiện thể hỏi xem nếu ngày nào cũng mua, có thể bảo họ đưa đến không, rồi bàn giá với họ một chút.

La Lập Cường có chút do dự: 

- Nương, hôm nay chúng ta bán hết được cũng là nhờ may mắn. Nếu hai người kia không mua hết, e là hơn hai mươi miếng đậu hũ kia sẽ ế mất.

Vương Đông Sơ liếc gã: 

- Sao, mới có một ngày đã mất niềm tin vào đậu hũ nhà mình rồi sao?

Vương Đông Sơ lắc đầu cười, nắm chặt tay trái: 

- Yên tâm, ngày mai, đậu hũ của chúng ta nhất định cũng sẽ bán hết.

Vương Đông Sơ cảm thấy người mua đậu hũ nhà cô chắc chắn là lão bá đầu cài trâm hoa kia.

Nhìn chất liệu y phục của hai gã sai vặt, giống hệt y phục lão bá kia mặc.

Cách ăn mặc cũng không khác biệt lắm, chỉ khác là trên đầu lão nhân kia cài một cây trâm gỗ màu tím khá đẹp mắt.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc