- Nương ơi, Hồng Hoa về nhà mẹ đẻ không trở lại thì phải làm sao? Nương mau tỉnh lại bày mưu tính kế cho con đi —
- Nương ơi... Người nhà Đông Cô bảo nếu con không đi hạ sính, bọn họ sẽ gả nàng ấy cho người khác, đến lúc đó con liền thành kẻ cô đơn.
Vương Đông Sơ không biết hiện tại đang xảy ra chuyện gì, đầu cô đau như muốn nứt ra.
Trong đầu cô tua nhanh đủ loại mảnh vỡ ký ức lộn xộn.
Bên tai cô còn văng vẳng tiếng khóc than của hai người đàn ông, cô chỉ cảm thấy đầu càng thêm đau đớn.
Ký ức trong đầu cuối cùng cũng dừng lại, Vương Đông Sơ gào suy nghĩ trong lòng ra:
- Khóc tang cái gì — câm miệng hết cho bà đây!
Vương Đông Sơ đột nhiên hét lên, khiến hai người đàn ông bên giường giật bắn mình.
Tiếng nức nở của một kẻ trong hai người đó bị chặn lại giữa cổ họng, chậm nửa nhịp mới bật ra một tiếng: "Hức —"
- Nương ơi, cuối cùng người cũng tỉnh rồi…
Người đàn ông mày rậm mắt to bên giường kích động nói.
Ngay sau đó, người đàn ông hơi gầy bên cạnh cũng vui mừng nói:
- Nương à —
- Câm miệng! - Ánh mắt lạnh lẽo của Vương Đông Sơ bắn về phía hai người đang nói chuyện:
- Hiện tại, tất cả cút ra ngoài cho ta!
Có lẽ ánh mắt Vương Đông Sơ quá mức sắc bén, hai người đó đều ngẩn người ra.
Đến khi hoàn hồn lại, hai người đã đứng ở trong sân rồi.
- Đại ca, huynh nói xem hôm nay nương làm sao vậy? - Người đàn ông gầy gò nhìn cửa gỗ hỏi anh cả của mình.
Người đàn ông mày rậm mắt to cũng vẻ mặt đờ đẫn:
- Ta không biết.
Trong phòng, Vương Đông Sơ nhắm mắt lại, cô nhớ ký ức trong đầu lại một lần, cuối cùng cũng hiểu rõ tình cảnh của mình hiện giờ.
Cô, Vương Đông Sơ, một "người làm công" thời hiện đại, xuyên không đến triều Đại Hạ không được ghi chép trong sử sách và trở thành một thôn phụ của thôn La gia dưới trấn Hòa Bình, huyện Thiệu An, phủ Mân Ninh của Đại Hạ.
Cô đã 33 tuổi rồi mà chỉ hẹn hò có một lần, đã vậy chuyện tình đó còn chấm dứt một cách thất bại, trở thành một người phụ nữ trung niên thì thôi đi, ấy vậy còn có ba thằng con trai và một cô con dâu nữa.
Hai người vừa rồi khóc lóc bên giường cô, gã mày rậm mắt to chính là con trai trưởng La Lập Tân, kẻ gầy hơn là con thứ La Lập Cường.
Mà nguyên nhân cái chết của nguyên chủ, bắt đầu từ việc La Lập Cường muốn cưới vợ.
La Lập Cường này từ nhỏ đã là một tên vô lại, y không những không làm việc nhà, còn thường xuyên đi theo một đám lưu manh trong thôn lên trấn.
Nửa tháng trước, vụ thu vừa qua, La Lập Cường lên trấn chơi, y ưng ý một cô nương tên là Đông Cô, sống chết muốn cưới nàng ấy.
Nhà Đông Cô muốn nhà họ La đưa ra hai mươi lượng bạc làm sính lễ mới gả Đông Cô.
Số bạc này là toàn bộ gia sản của nhà họ La.
Bà Vương còn chưa lên tiếng, vợ của con cả là Trương Hồng Hoa đã bùng nổ trước.
Không nói đến chuyện cưới vợ tốn hết gia sản, chỉ nói năm đó khi thành thân, nàng ta cũng chỉ lấy lễ hỏi năm lượng bạc.
Tính cách bà Vương mềm yếu, không có chủ kiến, khi còn nhỏ từng theo cha bà là đồng sinh đọc sách mấy năm, biết chút chữ nghĩa.
Bà kiên quyết tuân theo giáo điều “Ở nhà nghe cha, cưới chồng nghe chồng, chồng chết nghe con”.
Lời của hai đứa con trai bà đều phải nghe, nhưng lại không có cách nào vẹn toàn đôi bên, bà kéo dài mãi, kéo dài đến khi con dâu cả về nhà mẹ đẻ.
Trương Hồng Hoa còn buông lời đe dọa:
- Nếu nhà họ La tốn hai mươi lượng bạc cưới cô nương trên trấn, con và La Lập Tân sẽ hòa ly.
Bên này con dâu cả còn chưa an ổn, nhà Đông Cô bên kia trên trấn lại tạo áp lực cho nhà họ La.
Họ nói nếu không đi hạ sính, sẽ gả Đông Cô cho người khác.
Hai đứa con trai oán trách bà Vương, bà tức giận đau tim, cứ như vậy mà chết.
Vương Đông Sơ xoa xoa cái đầu đau nhức, cô âm thầm cười nhạo nguyên chủ ngu ngốc, vì mấy người chỉ biết ép chết mẹ này mà tức chết chính mình.
Cô lại nghĩ đến nguyên nhân cái chết của mình, cảm thấy bản thân và nguyên chủ cũng có điểm tương đồng, chính là đều bị người nhà ép chết.