Xuyên Thành Dẫn Đường Trị Liệu Đỉnh Cấp, Mọi Người Phát Cuồng Vì Cô

Chương 18: Uống thuốc

Trước Sau

break

Chuyển ngữ: L’espoir

*

Ngu Chi đang cúi đầu, mãi đến khi Vệ Uyên đứng trước mặt, cô mới ngơ ngác ngẩng đầu lên.

“Anh Vệ Uyên!” Cô mừng rỡ reo lên: “Ngài cũng đến đây kiểm tra ạ?”

“Cũng coi là vậy.” Vệ Uyên ôn hòa đáp: “Sao em lại ở đây một mình?”

“Anh trai em đi cùng em, anh ấy đi làm thủ tục nhập viện cho em rồi.” Ngu Chi ngẩng đầu, cong mắt cười nói.

Vệ Uyên vốn đã cao, bây giờ một người đứng, một người ngồi, tạo cảm giác nhìn từ trên cao xuống, không tiện nói chuyện cho lắm.

Khu vực nghỉ ngơi này trùng hợp được thiết kế dành cho từng cá nhân, các ghế dựa đều quay mặt ra ngoài và xếp thành một vòng tròn như hoa hướng dương. Phần tựa lưng cao ngang thân trên tạo thành vách ngăn, nếu ngồi ở vị trí bên cạnh thì thậm chí không thể nhìn thấy mặt nhau.

May mà không gian của mỗi chỗ ngồi cũng khá rộng, chen một chút thì hai người vẫn có thể ngồi được, Vệ Uyên bèn dứt khoát ngồi xuống bên cạnh cô.

Không gian trên chiếc ghế đơn bỗng nhiên trở nên chật chội, áp lực đặc trưng của một người đàn ông trưởng thành xen lẫn với khí chất nghiêm nghị riêng của Vệ Uyên ập đến trước mặt Ngu Chi.

“Sao lại phải nhập viện?” Anh khẽ cau mày, quan tâm hỏi.

Trong thời đại liên sao, những bệnh vặt thông thường chỉ cần uống thuốc là khỏi ngay, bệnh nặng hơn mới cần tiêm. Chỉ những trường hợp như các Siêu Phàm Giả trong Quân đoàn Đệ Nhất có thể tinh thần đang trên bờ vực bạo động mới phải đến mức nhập viện.

“Không có chuyện gì lớn đâu anh, chỉ là suy dinh dưỡng, cần bồi bổ một chút thôi.” Ngu Chi giả vờ nói nhẹ tênh.

Nhưng Vệ Uyên cũng hiểu rằng cô chắc chắn không muốn mình lo lắng nên cô mới cố tình nói vậy.

Nếu chỉ đơn thuần là suy dinh dưỡng, cùng lắm cũng chỉ cần dùng dịch dinh dưỡng đặc chế một thời gian là được, cần gì phải nhập viện.

“Để anh xem báo cáo kiểm tra của em.” Anh cố tình sa sầm mặt, mang theo vẻ cứng rắn không cho phép chối từ.

Quả nhiên, cô bé luôn sợ dáng vẻ này của anh, Ngu Chi thấy vậy thì ngoan ngoãn mở quang não, hiển thị báo cáo rồi chiếu đến trước mặt Vệ Uyên.

Sau khi lướt nhanh qua báo cáo của cô, Vệ Uyên vừa giận vừa thương, nhìn Ngu Chi vẫn giữ vẻ mặt vô tội, không nhịn được mà cốc nhẹ lên đầu cô một cái.

Đương nhiên, lực tay cũng chẳng mạnh hơn vuốt ve là bao.

“Đây là suy dinh dưỡng mà em nói đó hả?” Anh chỉ vào những vết thương cũ ở nhiều nơi trên hình chiếu.

Ngu Chi bẻ ngón tay, chột dạ không dám trả lời.

“Em…” Vệ Uyên mím môi, cuối cùng vẫn không nỡ nói lời nặng nề nào: “Sau này nếu cơ thể có chỗ nào không khỏe, phải đi khám ngay lập tức, biết chưa?”

Trên cơ thể cô bé có một vùng xương bị tổn thương nghiêm trọng, đã xuất hiện hiện tượng tăng sinh bệnh lý, thêm vào đó là nhiều chỗ gân khớp bị co rút, chắc chắn sẽ gây sưng đau kéo dài, vậy mà cô bé này lại chưa từng hé răng nửa lời.

Hơn nữa, nhà họ Ngu rốt cuộc là sao vậy? Con gái ruột về nhà lâu như thế, tình trạng sức khỏe tồi tệ đến vậy mà kéo dài đến tận bây giờ mới phát hiện?

Vệ Uyên hiếm khi dâng lên một tia tức giận từ đáy lòng.

“Em biết rồi, sau này em sẽ không như thế nữa đâu.” Ngu Chi nhạy cảm nhận ra sự tức giận trên mặt anh, tưởng anh giận mình nên vội vàng ngoan ngoãn nhận lỗi: “Anh trai Vệ Uyên, anh đừng giận nha.”

Vệ Uyên sững người một chút, và chính trong khoảnh khắc ngẩn ngơ đó, đầu ngón tay lành lạnh của cô gái đã nhẹ nhàng đặt lên tay anh.

Ngu Chi khẽ lay tay anh, giống như đang làm nũng với anh trai: “Sau này em nhất định sẽ không như vậy nữa đâu mà.”

Âm cuối nhẹ nhàng mềm mại như một đóa bồ công anh trắng bị gió thổi bay, xoay tròn rồi lượn vào tai Vệ Uyên, cuối cùng rơi xuống và bén rễ trong tim anh.

*

Lúc Ngu Diệu làm xong thủ tục quay lại, anh chỉ thấy có một người đàn ông cao lớn đang ngồi chen chúc bên cạnh em gái mình.

Người đàn ông đó vừa hay quay lưng về phía anh nên anh không thấy được mặt người nọ, nhưng hắn ta lại ngồi cực kỳ gần Ngu Chi.

Sắc mặt anh biến đổi, máu toàn thân như dồn hết lên não, cuống cuồng lao tới.

Bên cạnh rõ ràng có bao nhiêu chỗ trống, tên khốn này tại sao lại phải chen chúc bên cạnh Chi Chi làm gì?

Nghĩ đến việc lúc này Chi Chi có thể đang sợ hãi, bất lực đối mặt với sự quấy rối của một kẻ biến thái, Ngu Diệu chỉ ước có thể quay lại mười phút trước để tát cho cái thằng mình đã để Chi Chi ngồi một mình ở đây một cái!

“Mày…” Ngu Diệu tức đến đỏ cả mắt, nắm đấm gần như sắp vung vào mặt đối phương, nhưng khi nhìn rõ người trước mặt là ai thì anh vội vàng thu lực lại.

Thế nhưng khi vung nắm đấm về phía người nọ anh lại không hề nương tay chút nào, thành ra việc đột ngột thu lực lại khiến cánh tay bị chuột rút.

“Anh… Anh Vệ Uyên?” Ngu Diệu lúng túng, vừa ôm chỗ bị chuột rút vừa nhe răng nhăn nhó: “Em còn tưởng là kẻ biến thái nào đó chứ.”

Ngu Chi bật cười thành tiếng.

“Em đúng là đồ vô lương tâm.” Ngu Diệu bực bội nói: “Còn không phải vì anh lo cho em hay sao.”

“Em biết mà.” Ngu Chi cười đến đôi mắt lấp lánh, tựa như được điểm xuyết bằng những viên kim cương hảo hạng, rồi đứng dậy xoa bóp cánh tay cho Ngu Diệu: “Đỡ hơn chưa anh?”

Ngu Diệu từ từ duỗi tay ra hai lần: “Đỡ hơn rồi.”

Lúc này Vệ Uyên mới lên tiếng giải thích: “Anh vừa trị liệu phục hồi xong, ra ngoài thì gặp… Chi Chi.”

Ngu Diệu “ồ” một tiếng, rồi lập tức phản ứng lại, có chút gấp gáp nói: “Anh Vệ Uyên! Sao anh cũng gọi em ấy là Chi Chi!”

Trên mặt anh lộ rõ vẻ ghen tuông, đây là cách gọi của riêng anh dành cho em gái mà! Dù… Dù cho có là anh Vệ Uyên mà anh ngưỡng mộ đi nữa, anh cũng không muốn chia sẻ biệt danh thân mật nhất này với ai hết.

Vệ Uyên lại không hiểu phản ứng của anh, có chút khó hiểu: “Thế không phải anh cũng gọi Tiểu Ngã theo em đó sao?”

Ủa, hình như đúng vậy nhỉ? Ngu Diệu gãi đầu, bị anh Vệ Uyên nói vậy, anh cũng không hiểu tại sao mình lại phản ứng lớn như thế khi nghe người khác cũng gọi là Chi Chi.

“Thôi được rồi…” Thấy em gái cũng không phản đối, anh đành tiu nghỉu thỏa hiệp.

“À đúng rồi, đây là thuốc bác sĩ Lương kê cho em đấy, phải uống liền ngay bây giờ.” Ngu Diệu vừa bị ngắt lời, lúc này anh mới nhớ ra chuyện chính, lập tức lấy một ống dược tề từ trong túi y tế ra.

Ngu Chi tò mò nhận lấy, dược tề của thời đại tinh tế trông hơi giống ống nghiệm lấy máu, thân ống trong suốt, bên trong là chất lỏng màu xanh nhạt.

Cô mở nắp tu một ngụm, khuôn mặt nhỏ nhắn lập tức nhăn nhúm lại như cục bột bị vò.

Cái thứ này trông cũng đẹp mắt đấy, mà uống vào lại kinh tởm thế này. Cảm giác sền sệt, như đờm đặc chưa pha loãng…

Ngu Diệu nhìn vẻ mặt của cô, lòng thầm cảm thấy may mắn, xúc động nói: “Đây là thuốc thải độc tố trong cơ thể, độ khó uống xếp hạng top 3 trên StarNet đấy, may mà anh chưa từng uống.”

Ngu Chi tuyệt vọng nhìn trời, tay lén lút đậy nắp lọ thuốc lại, định trốn tránh việc uống thuốc.

Hành động nhỏ của cô không ngoài dự đoán đã bị Vệ Uyên phát hiện.

“Vừa rồi em đã hứa với anh thế nào?” Ánh mắt Vệ Uyên dán chặt vào lọ thuốc trong tay cô.

“Khó uống quá ạ…” Ngu Chi bĩu môi, sắp khóc đến nơi: “Còn lựa chọn nào khác không?”

Vệ Uyên lấy lọ thuốc từ tay cô, mở nắp ra lần nữa, động tác dịu dàng nhưng không cho phép cô từ chối: “Đây chính là thứ có hiệu quả trị liệu tốt nhất đối với em.”

Ngu Chi đáng thương nhận lấy, hít một hơi thật sâu như thể sắp anh dũng hy sinh.

“Ngoan nào. Không còn nhiều đâu, uống một hơi là hết thôi.” Vệ Uyên thấy dáng vẻ của cô thì buồn cười, dịu dàng dỗ dành: “Nếu em uống hết, anh sẽ đồng ý với em một chuyện, được không?”

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc