Xuyên Thành Dẫn Đường Trị Liệu Đỉnh Cấp, Mọi Người Phát Cuồng Vì Cô

Chương 16: Tiến triển

Trước Sau

break

Chuyển ngữ: L’espoir

*

Ngu Ngã chẳng có tâm trạng nào để ý đến Ngu Diệu.

Trước đây Vệ Uyên gần như luôn ở tiền tuyến, lần này sau khi anh trở về, một là ở trung tâm y tế để phục hồi, hai là lại bận rộn với vô số công việc chính sự. Bữa tiệc hôm nay đáng lẽ là lần đầu tiên cô ta và Vệ Uyên cùng nhau tham dự một sự kiện công khai mang tính chính thức thế này.

Ngu Ngã đã có ý định nhân bữa tiệc tối nay để thể hiện mối quan hệ thân mật giữa mình và Vệ Uyên, nào ngờ Vệ Uyên lại không đến, thậm chí còn chẳng báo cho cô ta một tiếng.

Nghe những bạn có mối quan hệ thân thiết thường ngày với cô ta không ngừng ghé vào tai cô ta hỏi han tại sao Vệ Uyên không tới, Ngu Ngã chỉ đành giả vờ như không có chuyện gì, tùy tiện tìm một cái cớ để lấp liếm cho qua.

*

Trong khi đó, Vệ Uyên hoàn toàn không hay biết gì về tâm tư của Ngu Ngã.

Quang não của anh đã chỉnh sang chế độ im lặng trước khi đến đây nên không thấy tin nhắn hỏi han của Ngu Ngã.

Sau khi đã quen thân hơn với Ngu Chi, anh mới phát hiện ra cô bé này cũng khá hoạt bát, líu ríu nói không ít chuyện. Vệ Uyên buồn cười nhìn hai má cô phồng lên vì ngậm đầy cơm, lại không nhịn được mà nói năng ngọng nghịu để phàn nàn với anh về bộ phim xem buổi chiều dở tệ đến mức nào.

Ở bên Ngu Chi, anh cảm nhận được sự thoải mái và vui vẻ mà trước đây chưa từng có.

Sau năm tuổi, Vệ Uyên đã đổi sang họ mẹ, theo mẹ trở về nhà họ Vệ, nhưng đám anh chị em họ cùng trang lứa trong nhà không hề xem anh là người một nhà. Đến khi tài năng của Vệ Uyên dần bộc lộ, lại trở thành Nguyên soái, đám con cháu nhà họ Vệ chỉ có kính sợ chứ không hề thân thiết với anh.

Sau này khi qua lại với Ngu Ngã, thực ra anh cũng cảm nhận được rằng Ngu Ngã, và cả nhà họ Ngu nữa, thực chất cũng chỉ quan tâm đến thân phận và huyết mạch của anh mà thôi.

Chuyện này có lẽ cũng bình thường thôi, Vệ Uyên nghĩ vậy, anh cũng cố gắng hết sức để mang lại sự thuận lợi cho Người Chữa Lành của mình, nhưng sâu trong lòng lại có một giọng nói khó hiểu vang lên, bảo anh rằng mình không hài lòng.

Anh không hài lòng với một mối quan hệ tình cảm không thuần túy, không toàn tâm toàn ý như vậy.

Tính cách của anh có lẽ cũng giống như thể tinh thần, anh thừa hưởng nhiều đặc tính của gia tộc bên nội, gia tộc Miles Sư Tử Vàng, nên trong chuyện tình cảm có phần cố chấp hơn người thường.

Thế nhưng, ở Liên bang, điều này chỉ khiến anh trông như một kẻ dị hợm, vì vậy Vệ Uyên lựa chọn phớt lờ tiếng nói nội tâm, mà hành động giống như một “người bình thường”, chấp nhận sự sắp đặt của Trí não Trung ương, nghiêm túc học theo các hướng dẫn về cách chung sống với Người Chữa Lành, cố gắng hết sức để đáp ứng yêu cầu của Ngu Ngã.

Nhưng hôm nay, dường như anh đã bớt bài xích sự sắp đặt này hơn.

Nếu có một cô em gái như Ngu Chi, hình như cũng không tệ nhỉ?

Cô dường như thật sự xem anh như một người anh thân thiết, sau khi đã quen thuộc, cô vô tư chia sẻ với anh những phiền muộn gần đây, khi ăn được món mình thích, cô sẽ hạnh phúc mà nheo mắt lại, cũng sẽ quan tâm và để ý đến sở thích cùng cảm xúc của anh.

Chính Vệ Uyên cũng không nhận ra, trong ánh mắt anh nhìn Ngu Chi đã có thêm vài phần chiều chuồng khó mà nhận ra.

*

Ngu Ngã và Ngu Diệu về đến nhà sớm hơn dự tính.

“Chi Chi? Anh Vệ Uyên?” Ngu Diệu vừa vào cửa đã gọi, anh đã thấy xe bay của Vệ Uyên trong gara.

“Anh.” Ngu Chi cất giọng trong trẻo đáp lời.

Vệ Uyên cũng chào một tiếng rồi liếc nhìn quang não: “Về sớm vậy?”

Mới có bảy giờ rưỡi, đáng lẽ đây phải là lúc chén chú chén anh, trò chuyện vui vẻ ở bữa tiệc mới đúng.

Ngu Diệu bĩu môi, giải thích với anh: “Trong bữa tiệc có một Siêu Phàm Giả thuộc gia tộc nhỏ bị bạo động thể tinh thần, làm cho hiện trường hỗn loạn cả lên, suýt nữa thì làm người khác bị thương, nên tiệc kết thúc sớm.”

Ngu Chi lặng lẽ đứng bên nghe, tình tiết này cũng giống hệt như trong truyện. Chỉ khác là trong nguyên tác, Vệ Uyên cũng có mặt tại buổi tiệc, lúc đó Ngu Ngã lại đứng rất gần Siêu Phàm Giả đang bị bạo động kia. Ngay vào khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, Vệ Uyên đã che chở cho Ngu Ngã, từ đó tình cảm giữa hai người mới có bước tiến rõ rệt.

Tiếc là bây giờ, người có tình cảm tiến triển với Vệ Uyên đã đổi thành cô, cô còn phải cảm ơn Ngu Ngã đã chắp tay dâng cơ hội này cho mình nữa chứ.

Ngu Ngã thì gần như không thể kiểm soát được biểu cảm của mình, cô ta chỉ có thể dùng hết sức lực toàn thân mới khiến sắc mặt mình không trở nên quá khó coi.

“A Uyên, sao anh lại ở đây?” Cô ta phải nghiến răng nghiến lợi mới bật ra được mấy chữ: “Sao không đến bữa tiệc?”

Vừa bước vào phòng khách, cô ta đã thấy bộ dụng cụ ăn uống rõ ràng là dành cho hai người trên bàn ăn. Vệ Uyên không đến bữa tiệc, mà lại ở đây ăn cơm với Ngu Chi ư?!

Vệ Uyên “ừ” một tiếng: “Vốn định đến đón em, nhưng mà… Thấy Ngu Chi ở nhà một mình, nên anh ăn cùng em ấy luôn.”

Cái gì?!

Ngu Ngã cảm thấy mình sắp ngất đến nơi, ý là buổi chiều cô ta tự cho mình thông minh mà ra ngoài sớm, ngược lại lại bỏ lỡ Vệ Uyên đến đón mình ư?!

Máu toàn thân như thể dồn hết lên não, đến cả gân xanh trên thái dương cũng giật lên từng cơn, nhắc nhở cô ta rằng mình đang hối hận đến mức nào.

“Tại sao… Anh… Lại ăn cơm cùng với nó?”

Ngay cả Ngu Diệu cũng nghe ra được ý nghiến răng nghiến lợi trong giọng nói của cô ta, không khỏi kinh ngạc nhìn sang.

Vệ Uyên thậm chí còn trực tiếp cau mày, bày tỏ thái độ không đồng tình: “Tại sao mọi người lại có thể để Ngu Chi ở nhà một mình? Cùng là con cháu nhà họ Ngu, tại sao lại đối xử khác biệt như vậy?”

Ngu Ngã như bị dội một gáo nước lạnh, đột nhiên tỉnh táo lại.

Cô ta đang làm gì vậy? Cô ta lấy tư cách gì để chất vấn Vệ Uyên chứ.

Ngu Ngã đành phải một mình nuốt xuống tất cả oán khí và ghen ghét, vội vàng chữa lời: “Em không có ý đó. Chỉ là… Đây là quyết định của cha, tụi em cũng không thể làm trái ý cha được.”

“Thì hai đứa cũng nên nói với ông ấy một tiếng mà…” Vệ Uyên không trách cứ cô ta thêm nữa: “Đều là con cái, không nên xử sự thiên vị.”

Ngu Diệu gật đầu tỏ vẻ tán thành: “Anh Vệ Uyên, anh nói đúng, em sẽ nói lại với cha.”

Thấy anh đã tỏ thái độ, Ngu Ngã chỉ đành cắn nát răng cửa, cố nặn ra một nụ cười, hùa theo: “Đúng vậy đó anh.”

Nếu họ đã trở về rồi, Vệ Uyên cũng chuẩn bị rời đi: “Vậy anh đi trước đây.”

“Anh Vệ Uyên!” Ngu Chi tiến lên một bước, có chút thấp thỏm hỏi: “Em có thể thêm số quang não của anh không?”

Vệ Uyên không ngờ cô lại nói điều này, mày mắt giãn ra, cười đáp: “Anh cũng quên mất là chưa thêm số của em.”

Anh mở giao diện mã số quang não chuyên dụng, đang chuẩn bị đưa qua cho Ngu Chi quét.

“Không cần thêm đâu…” Ngu Ngã lại dùng giọng điệu nhẹ nhàng khuyên nhủ: “Tiểu Chi, A Uyên bận nhiều việc lắm em, em ngoan một chút, đừng làm phiền anh ấy.”

Ngu Chi không biết làm sao mà rụt tay lại, vẻ mặt nhuốm màu thất vọng.

“Ngu Chi rất hiểu chuyện.” Vẻ mặt Vệ Uyên không rõ cảm xúc, giọng điệu nhàn nhạt: “Chỉ là thêm một số quang não thôi, không thể gọi là làm phiền được.”

Anh đi thẳng về phía Ngu Chi một bước, đưa quang não trên cổ tay mình đến trước mặt cô: “Thêm đi.”

Ngu Chi nhìn anh, rồi lại rụt rè nhìn về phía Ngu Ngã, dường như đang xác nhận điều gì đó.

Móng tay Ngu Ngã bấm sâu vào da thịt, Vệ Uyên đang vả mặt cô ta ngay trước mặt Ngu Chi! Trước đây anh chưa từng làm vậy, gần như lần nào cũng mặc định những lời cô ta nói là đúng.

Còn con nhỏ giả tạo Ngu Chi không biết xấu hổ kia, vẫn còn diễn cái trò sợ sệt mình, ai mà không biết nó đang cố tình giả ngô cho Vệ Uyên xem chứ?

Vệ Uyên không biết.

Anh càng thêm bất mãn với hoàn cảnh của Ngu Chi ở nhà họ Ngu.

Ngay cả việc thêm bạn bè trên quang não Ngu Chi cũng phải nhìn sắc mặt của Ngu Ngã sao?

“Em không cần quan tâm người khác nói gì…” Anh thẳng thừng gọi Ngu Ngã là “người khác”: “Hay là em không muốn thêm số của anh?”

Ngu Chi theo phản xạ lắc đầu, ngoan ngoãn thêm số của anh.

“Có chuyện gì thì cứ tìm anh.” Vệ Uyên cười với cô, ôn tồn nói: “Lần sau gặp.”

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc