Chuyển ngữ: L’espoir
*
Ngu Chi cố tình ngủ đến hai giờ chiều mới thức dậy.
Lúc xuống lầu, đội ngũ stylist của Ngu Diệu và Ngu Ngã đã đến nhà và bận rộn suốt nửa ngày trời rồi.
Ngu Ngã được vây quanh như những vì sao xoay quanh mặt trăng, ở giữa là cô ta — xung quanh là người lo tạo kiểu tóc, người phối phụ kiện, người trang điểm khuôn mặt, thậm chí còn có người phụ trách phủ phấn toàn thân cho cô ta.
“Chi Chi, tối qua em ngủ muộn à?” Ngu Diệu trông như một món đồ trang trí tinh xảo, đang được người ta cẩn thận tô điểm từng chút một.
“Ừm…” Ngu Chi vẫn còn mang giọng mũi của người vừa ngủ dậy, có chút uể oải: “Anh chị chuẩn bị đi dự tiệc à?”
Buổi tiệc giao lưu lần này là một sự kiện thường kỳ do chính phủ Liên bang tổ chức, nhằm tạo điều kiện cho con cháu các gia tộc quyền quý phát triển mối quan hệ. Đây cũng là thông lệ mà ai nấy đều đã quen thuộc.
Dẫu sao thì nếu giữa Siêu Phàm Giả và Người Chữa Lành vốn đã có tình cảm sâu đậm, hiệu quả xoa dịu tinh thần thể cũng sẽ tốt hơn.
Ngu Ngã là Người Chữa Lành cấp S, còn Ngu Diệu là Siêu Phàm Giả cấp S — cả hai đương nhiên đều đủ tư cách tham gia buổi tiệc này.
Xét về gia thế, Ngu Chi vốn cũng có thể tham gia, nhưng vì “lịch sử đen” trước đây của cô quá nhiều, Ngu Cát đã ra lệnh cho cô ở yên trong nhà, không được ra ngoài làm mất mặt xấu hổ, nên đã không điền tên cô vào danh sách.
Ngu Diệu dĩ nhiên cũng biết Ngu Cát không cho phép Chi Chi tham dự tiệc tối hôm nay. Dù muốn xin giúp cho Chi Chi, nhưng tính cách của Ngu Cát rõ ràng không phải là người có thể lay chuyển chỉ bằng vài ba câu.
“Đúng vậy…” Ngu Diệu có chút không nỡ: “Hôm nay Chi Chi muốn ăn gì thì cứ bảo chú Trần họ làm cho em, lần sau chúng ta có thể cùng nhau đi rồi.”
Xét theo biểu hiện hiện tại của Chi Chi, chắc chắn cha sẽ dần đồng ý để em ấy ra ngoài giao lưu như bình thường thôi.
“Vâng ạ.” Ngu Chi đi rót cho mình một ly nước, ngồi sang một bên nhìn đội ngũ stylist đang trang điểm cho Ngu Ngã với ánh mắt có chút ngưỡng mộ.
Bị cô nhìn chằm chằm, Ngu Ngã giật nảy mình, đầu óc xoay chuyển nhanh chóng. Chẳng lẽ Ngu Chi lại định giở trò lấy lùi làm tiến đấy chứ?
Lần này, cô ta quyết không để Ngu Chi được toại nguyện!
Ngu Ngã giả vờ như không có việc gì mà liếc nhìn Ngu Diệu, quả nhiên, tên ngốc này hễ thấy Ngu Chi là đầu óc lại như bị dán hồ, trông có vẻ sắp không nhịn được mà mềm lòng đồng ý dẫn Ngu Chi theo rồi.
Hừ, chẳng qua chỉ là lấy lùi làm tiến thôi sao? Cứ làm như chỉ mình nó biết dùng chiêu này vậy.
“Nếu Tiểu Chi cũng rất muốn đi, vậy hay là…” Ngu Ngã như thể đang thật lòng tìm cách giúp cô, nhưng ngay sau đó lại tỏ vẻ phiền não vì cách đó không khả thi: “Chết thật, nhưng chị và A Uyên đã hẹn trước với A Uyên là sẽ đến gặp nhau sớm, bốn giờ rưỡi là phải xuất phát rồi. Mà giờ Tiểu Chi mới bắt đầu trang điểm, e là không kịp mất.”
“Phải chi Tiểu Chi dậy sớm hơn một chút thì tốt rồi.”
Cô ta cố tình nói vậy, muốn Ngu Chi cảm thấy hối hận.
Đúng như dự đoán của cô ta, trên mặt Ngu Chi thoáng qua một nét tiếc nuối khó nhận ra, khiến Ngu Ngã càng thêm chắc chắn về ý đồ ban đầu của Ngu Chi.
Nhưng lần này, người thắng là Ngu Ngã cô ta.
*
Như thể sợ Ngu Chi lại nghĩ ra mánh khóe gì đó để mặt dày bám theo, sau khi trang điểm xong, chỉ mới hơn bốn giờ mà Ngu Ngã đã thúc giục Ngu Diệu ra khỏi nhà.
Vẻ mặt vừa ngưỡng mộ vừa thất vọng của Ngu Chi vẫn giữ nguyên cho đến khi hai người kia rời đi, lúc ấy cô mới thay đổi nét mặt.
Cô cười khẽ một tiếng, đúng là đồ ngốc dễ bị lừa.
Từng bước tâm lý, từng cách đối phó của Ngu Ngã có thể nói là đều nằm gọn trong lòng bàn tay cô.
Ngu Chi cố tình dậy muộn như vậy, chính là để tạo cho Ngu Ngã một cái cớ “hợp lý” để ra khỏi nhà sớm, tiện thể bỏ rơi cô.
Đáng tiếc là Ngu Ngã không biết rằng, theo diễn biến trong nguyên tác, Vệ Uyên sẽ bất ngờ nảy sinh ý định đến nhà họ Ngu để đón cô ta.
Nhưng vì Ngu Ngã đã đi từ sớm, nên lúc Vệ Uyên đến, trong nhà chỉ còn lại một mình Ngu Chi - cô bé đáng thương bị đối xử bất công.
Mà Vệ Uyên, do từng trải qua tuổi thơ không êm ấm, vốn rất ghét sự bất hòa trong gia đình và sự thiên vị từ người lớn, chắc chắn sẽ nảy sinh lòng cảm thông và quan tâm dành cho cô.
Diễn thì phải diễn cho trót, một cô bé đáng thương dĩ nhiên phải có dáng vẻ của một cô bé đáng thương.
Ngu Chi chỉ để lại đèn ở phòng khách, dặn dò người hầu chuẩn bị xong bữa tối rồi đi nghỉ. Còn cô thì một mình cuộn tròn trên chiếc ghế sô pha trong phòng khách rộng lớn, ôm lấy con búp bê vải đã ngả màu vàng vì quá cũ, bất động nhìn vào màn hình chiếu đang tự động phát những bộ phim liên sao nhàm chán và tẻ nhạt.
Xem ra ở đâu cũng có đám tư bản não rỗng bỏ tiền ra để lăng xê người khác, diễn xuất vụng về của nam chính trên màn hình khiến Ngu Chi dấy lên cơn dao động tâm lý dữ dội nhất kể từ khi xuyên sách đến nay.
Chết tiệt. Vệ Uyên mà không đến nữa là cô chịu hết nổi rồi.
Dưới lời cầu nguyện lần thứ tám của Ngu Chi, cuối cùng Vệ Uyên cũng chậm rãi xuất hiện.
Ngay khoảnh khắc nghe thấy chuông cửa, cô gần như không kìm được mà lao vội ra mở, vừa thấy là Vệ Uyên thì niềm vui hiện rõ trên gương mặt, chẳng cần phải cố diễn cũng đủ để bộc lộ chân tình.
“Anh Vệ Uyên?!” Giọng Ngu Chi vừa vui mừng vừa có chút khó tin.
Khóe môi Vệ Uyên khẽ cong lên một độ cong rất nhỏ, nhẹ nhàng gật đầu xem như chào cô. Anh ngẩng mắt nhìn vào bên trong, phát hiện trong nhà vắng vẻ và mờ tối, dường như không có ai khác.
“Chỉ có mình em ở nhà sao? Tiểu Ngã và A Diệu đâu rồi?” Anh thắc mắc hỏi.
“À, anh đến tìm chị gái em ạ?” Đôi mắt Ngu Chi vừa sáng lên vì vui mừng lại lập tức ảm đạm đi: “Anh chị ấy ra ngoài dự tiệc rồi ạ.”
“Còn em? Sao em không đi?” Vệ Uyên vẫn không hiểu.
Ngu Chi mím môi, vẻ mặt có chút khó xử, vài giây sau mới lí nhí nói: “Cha không cho em đi… Vì trước đây em… không biết quy củ.”
Ngón tay cô vô thức siết chặt con búp bê vải trong lòng, vừa cảm thấy mất mặt, lại vừa không muốn để lộ sự yếu đuối này trước mặt Vệ Uyên.
“Anh Vệ Uyên, anh cũng mau đi đi, chị em nói sẽ đến đó trước để đợi anh đó.”
Nghe cô nói xong, Vệ Uyên cau mày. Anh cũng không đồng tình với cách làm của cha Ngu, huống chi bây giờ rõ ràng Ngu Chi đã nhận ra lỗi lầm trước đây, ông ấy càng không nên đối xử với cô như vậy.
Bên tai lại vang lên giọng nói mềm mại của thiếu nữ thúc giục anh mau đến buổi tiệc, cô ôm chặt con búp bê vải đã ngả màu vàng, lặng lẽ co mình sau cánh cửa nhìn anh — trông chẳng khác nào đứa trẻ năm xưa từng bị mọi người xa lánh, không được yêu thương, mãi mãi chỉ có thể lặng lẽ ẩn mình trong góc khuất.
Có lẽ là vì muốn làm tròn bổn phận của một “anh rể tương lai” trong việc chăm sóc người nhỏ tuổi, hoặc cũng có thể chỉ đơn giản là muốn bù đắp cho cậu bé cô đơn và bất lực trong ký ức của mình, lời nói nơi khóe miệng của Vệ Uyên xoay một vòng rồi biến thành: “Anh đã hứa sẽ thay cha mẹ em chăm sóc em nhiều hơn, đương nhiên không thể để em ở một mình được.”
“Dạ?” Ngu Chi không ngờ anh lại nói như vậy, ngơ ngác nhìn anh đầy kinh ngạc.
Vì đã đưa ra quyết định, Vệ Uyên trở nên thoải mái hơn nhiều. Anh bước vào nhà một cách tự nhiên như thể đang về nhà mình, tiện tay đóng cửa lại.
Ngu Chi thì đầu óc quay cuồng, bị anh dẫn trở lại phòng khách.
“Người hầu đâu rồi?” Vệ Uyên nhìn quanh một vòng: “Tối nay em ăn gì rồi?”
“Dù sao trong nhà cũng chỉ có một mình em…” Ngu Chi lí nhí nói thật: “Nên em bảo họ chuẩn bị xong bữa tối rồi đi nghỉ hết rồi.”
Nhà họ Ngu có khu vực riêng dành cho người hầu ở, chỉ thông với nhà bếp, khi cần thì có thể đến hỗ trợ sinh hoạt cho gia chủ, còn lúc nghỉ ngơi thì không ai làm phiền ai. Điều này cũng đảm bảo rằng khi cần sự riêng tư, người nhà họ Ngu sẽ không bị người hầu quấy rầy.
“Vậy thì anh ăn cùng em nhé.” Vệ Uyên gật đầu, gương mặt như được chạm khắc tỉ mỉ lúc này dưới ánh đèn ấm áp hơi tối lại thêm phần dịu dàng và ấm áp.
“Đợi anh chị em về rồi anh sẽ đi.”