Xuyên Thành Dẫn Đường Trị Liệu Đỉnh Cấp, Mọi Người Phát Cuồng Vì Cô

Chương 13: Rất ngoan

Trước Sau

break

Chuyển ngữ: L’espoir

*

Khi Ngu Ngã nhận được tin nhắn của Vệ Uyên, cô ta vội vàng chạy xuống lầu, nhưng Vệ Uyên đã rời đi rồi.

Mặt cô ta lúc xanh lúc đỏ, đặc biệt là khi Ngu Chi ngồi một bên như đang xem trò cười, sự tức giận và uất ức trong lòng dâng trào cuồn cuộn, không kìm được mà muốn trào ra.

“Tại sao A Uyên lại vội vã rời đi như vậy?” Hốc mắt Ngu Ngã đỏ hoe: “Anh ấy thậm chí còn không lên chào chị một tiếng.”

Cô ta vốn nghĩ ít nhất Vệ Uyên ăn cơm xong, còn lên ở cùng cô ta, quan tâm cô ta, nào ngờ thứ chờ đợi lại là công dã tràng.

Chắc chắn là Ngu Chi giở trò, nói không chừng chính nó cố ý chọc tức Vệ Uyên khiến anh ấy bỏ đi!

Ngu Diệu thu dọn xong, từ trong bếp đi ra thì nhìn thấy đôi mắt đỏ hoe của Ngu Ngã, vội hỏi: “Có chuyện gì vậy? Vẫn còn khó chịu sao?”

Nước mắt Ngu Ngã tích tụ vừa vặn rơi xuống, “bộp” một tiếng rơi trên sàn đá cẩm thạch lạnh lẽo: “A Diệu, em cảm thấy rất khó chịu… Em không hiểu tại sao Tiểu Chi lại cố ý ngăn cản A Uyên đến ở cùng em.”

“Ý em là sao?” Biểu cảm Ngu Diệu rõ ràng ngẩn ra: “Anh Vệ Uyên đi rồi?”

Ngu Ngã im lặng gật đầu, toàn thân tản ra khí tức vừa buồn bã vừa bất lực.

Ngu Diệu theo bản năng an ủi cô ta hai câu, lại nhìn về phía Ngu Chi, chỉ thấy thần sắc của cô gái hờ hững, cứ như quanh thân được bao phủ một tầng vỏ cứng rắn, ngăn cách những người khác ở bên ngoài.

Nếu là trước kia, có lẽ Ngu Diệu sẽ trực tiếp đưa ra kết luận, nhưng lần này anh lại do dự, trong nội tâm có giọng nói đang nói cho anh biết sự tình không giống như Ngu Ngã nói như vậy.

Anh lúng túng không biết phải làm sao, Tiểu Ngã và Chi Chi đều là em gái của anh, nhưng giữa hai người lại xảy ra mâu thuẫn. Dù anh đứng về phía ai thì cũng sẽ khiến người còn lại tổn thương.

Ngu Chi cụp mắt xuống, vẻ mặt lạnh lùng không chút biểu cảm, lặng lẽ đứng dậy đi lên lầu, hoàn toàn không có ý định tranh cãi hay biện minh.

Thấy dáng vẻ ấy của cô, Ngu Diệu khựng lại một nhịp thở, đưa tay định giữ cô lại, nhưng Ngu Chi nghiêng người tránh đi. Cô không quay đầu lại, cứ thế bước thẳng về phòng.

Sau khi khóa trái cửa phòng, vẻ mặt lạnh lùng “người lạ chớ đến gần” trên gương mặt Ngu Chi liền biến mất, tất cả chỉ là diễn cho Ngu Diệu xem mà thôi. Cô càng giả vờ lạnh lùng, tổn thương, thì khi Ngu Diệu biết được sự thật, sẽ càng cảm thấy áy náy với cô hơn.

Còn Ngu Ngã thì đến tình hình cũng không nhìn rõ, giờ lại lấy chuyện dễ dàng hỏi là biết ngay này làm cái cớ, chỉ tổ “mất cả chì lẫn chài”.

*

Quả nhiên, Ngu Diệu đã sinh nghi trong lòng, anh lập tức gửi tin nhắn cho Vệ Uyên hỏi: [Anh Vệ Uyên, sao anh lại đi luôn rồi?]

Lúc này Vệ Uyên vẫn còn đang ở ngoài đường, tranh thủ thì giờ trả lời: [Có một cuộc họp khẩn, không kịp nói với mọi người.]

Ngu Diệu thở một hơi nhẹ nhõm, nhưng khi thấy Ngu Ngã khóc đến đôi mắt đẫm lệ, anh lại cẩn thận xác nhận thêm: [Hôm nay Chi Chi không làm gì khiến anh giận chứ?]

Vệ Uyên nhớ lại dáng vẻ cô bé vẫy tay chào tạm biệt lúc cuối, ánh mắt dịu lại đôi chút: [Không đâu, hôm nay em ấy rất ngoan.]

Ngu Diệu hoàn toàn yên tâm, mỉm cười nhẹ nhõm rồi đưa đoạn hội thoại trong quang não cho Ngu Ngã xem: “Em hiểu lầm Chi Chi rồi, anh Vệ Uyên đi là vì có việc gấp, không liên quan gì đến Chi Chi cả.”

Tin nhắn của Vệ Uyên trong quang não như một mũi kim đâm vào mắt Ngu Ngã, cô ta trợn to đôi mắt đầy khó tin, đọc lại lần nữa.

Vệ Uyên lại nói hôm nay — Ngu Chi — rất ngoan?!

Một cảm giác hoảng loạn dữ dội trỗi dậy từ sâu trong lòng Ngu Ngã. Ngu Diệu bị Ngu Chi làm cho mê muội thì thôi đi, nhưng sao ngay cả Vệ Uyên cũng bị nó lừa gạt được chứ?

“Tiểu Ngã, em xin lỗi Chi Chi đi…” Ngu Diệu không hề cảm nhận được cảm xúc phức tạp của Ngu Ngã: “Dù sao em cũng đã hiểu lầm con bé mà.”

“Em…” Ngu Ngã cắn chặt môi, chậm chạp không biểu thái.

Cô ta làm sao có thể đi xin lỗi Ngu Chi được chứ!

Ngu Diệu nghĩ rằng cô ta chỉ là hơi không chịu cúi đầu, nên dịu dàng an ủi: “Không sao đâu, Chi Chi sẽ không trách em đâu. Chỉ cần xin lỗi một tiếng là mọi chuyện sẽ qua thôi.”

Ngu Ngã cũng hiểu rõ rằng lời xin lỗi này là bắt buộc phải nói, nếu không thì sau này cán cân của Ngu Diệu chắc chắn sẽ nghiêng hẳn về phía Ngu Chi.

“Được rồi, lần này là do em nóng vội…” Cô ta cúi đầu, lẩm bẩm nói: “Chủ yếu là vì trước đây Tiểu Chi cứ luôn… Nên em đã hiểu lầm…”

Tưởng rằng Ngu Diệu sẽ thông cảm với mình, nào ngờ anh lại nghiêm túc hẳn lên, nhìn cô đầy trịnh trọng và nói: “Tiểu Ngã, chúng ta không thể có thành kiến mãi với Chi Chi được. Em ấy đã thay đổi rồi, chúng ta cũng nên thay đổi cách nhìn về em ấy thôi.”

Ngu Ngã nghiến chặt răng đến mức gần như muốn vỡ cả hàm, thằng ngốc này đúng là bị cho uống thuốc mê rồi! Trước kia mỗi lần cô ta chọc cho Ngu Chi xù lông, người đầu tiên lao ra theo phản xạ trách mắng Ngu Chi chẳng phải chính là anh hay sao?!

Dù trong lòng nghĩ vậy, nhưng Ngu Ngã vẫn lập tức thuận theo lời anh: “Được rồi, là em nghĩ sai rồi…”

Ngu Diệu đi đến trước cửa phòng Ngu Chi trước, gõ nhẹ hai cái: “Chi Chi, chuyện này là Tiểu Ngã hiểu lầm em, em ấy đến xin lỗi em này.”

Chờ vài giây, cửa mới được mở ra.

Ngu Chi mím môi đầy vẻ bướng bỉnh, Ngu Diệu rõ ràng có thể nhận ra trên gương mặt cô có dấu vết từng khóc. Anh lập tức thấy xót xa, hối hận vì đã không đứng ra bênh vực cô ngay từ đầu.

“Xin lỗi em nhé Chi Chi, là anh làm chưa đủ tốt.” Ngu Diệu có chút luống cuống tay chân: “Em đừng buồn nữa nhé.”

Vẻ lạnh lùng trên mặt Ngu Chi dịu đi đôi chút, cô không nói gì, chỉ quay đầu nhìn về phía Ngu Ngã.

“Tiểu Chi, xin lỗi em…” Ngu Ngã buộc phải lên tiếng: “Là do chị nóng vội, đã hiểu lầm em.”

“Không sao…” Ngu Chi chậm rãi nói: “Dù sao đây cũng không phải mới lần một lần hai đâu.”

Ngu Ngã lập tức ngẩng đầu lên, trong mắt đầy vẻ không thể tin nổi, cô ta đã xin lỗi Ngu Chi rồi, vậy mà Ngu Chi còn dám phản đòn vào lúc này sao? Nó nghĩ nó là ai?

“Còn chuyện gì nữa…” Trái tim Ngu Diệu như chìm xuống nặng nề, chẳng lẽ trước đây anh cũng từng là đồng phạm trong việc hiểu lầm em gái mình ư?

Ngu Chi ngắt lời anh, nhẹ nhàng dịu dàng nói: “Anh à, em sẽ không giận anh đâu.”

Trong khoảnh khắc ấy, Ngu Diệu chợt nhớ đến ngày cô bị dị ứng rượu, mơ màng hỏi anh liệu sau này có thể đừng giận cô nữa không.

Hôm đó, sau khi trả lời cô, anh đã âm thầm thêm một điều kiện trong lòng. Nhưng giờ đây, anh muốn rút lại điều đó.

Anh chỉ muốn một lần nữa chân thành hứa với Ngu Chi — rằng anh sẽ mãi mãi không bao giờ giận cô nữa.

*

Chuyện lần này tuy không gây tổn hại thực sự gì cho Ngu Ngã, nhưng ít nhất sau này mỗi khi cô và Ngu Chi xảy ra mâu thuẫn, Ngu Diệu chắc chắn sẽ nghiêng về phía Ngu Chi nhiều hơn.

Lòng người mà, luôn bị mài mòn từng chút một rồi dần dần nghiêng về như thế.

Trong vài ngày sau đó, Ngu Chi đều nghỉ ngơi ở nhà, tiện thể mua về một loạt các loại mỹ phẩm và thực phẩm bổ sung thực sự phù hợp.

Thể trạng của nguyên thân quả thật khá tệ — dù đường nét khuôn mặt thừa hưởng vẻ đẹp đặc trưng của nhà họ Ngu, nhưng mái tóc khô xơ, làn da bong tróc, lòng bàn tay thô ráp cùng dáng điệu không chuẩn vẫn khiến cô bị trừ điểm không ít.

Ngu Chi cứ thế ở lì trong phòng mỗi ngày, không hề tiếc tay mà dùng loại kem dưỡng da cao cấp đắt tiền, bôi khắp toàn thân từ đầu đến chân, ngay cả gót chân cũng không bỏ sót. Tóc thì được đắp dày bằng loại kem dưỡng chuyên dụng, rồi dùng máy chăm sóc ion âm để thúc đẩy hấp thụ. Một lần chăm sóc như vậy có thể tiêu tốn đến hàng chục nghìn tinh tệ.

Còn về thẩm mỹ viện mà Lê Thư Dung gửi cho cô thì tất nhiên cô vẫn phải đi rồi, nhưng phải đợi đến khi cô đã quen thuộc với xã hội liên sao qua StarNet và ký ức của chủ thể ban đầu thì mới tính tiếp.

Cô cứ thế an nhàn “lười biếng” vài ngày, cuối cùng cũng đến được một tình tiết tiếp theo khá quan trọng trong truyện — buổi tiệc giao lưu xã hội của Liên bang.

Trong nguyên tác, mối quan hệ giữa Ngu Ngã và Vệ Uyên sẽ tiến thêm một bước, còn nguyên chủ lại càng bị mọi người chán ghét hơn.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc