Xuyên Thành Ca Nhi Quả Phụ ,Phu Quân Chết Trận Lại Trở Về

Chương 5

Trước Sau

break

"Có chứ! Ở đầu phía Tây huyện có nhà Phương Thị Đúc nổi danh lắm, nhà họ cái gì cũng làm được hết, từ đồ đá đến đồ sắt. Nhị ca em thường xuyên ghé chỗ đó, lão bản nhà họ với nhị ca em quan hệ tốt cực kỳ luôn!"

Khu chợ cách phía Tây không xa, hai người đi một loáng là tới nơi. Tuy nhiên, việc ôm đồm đống đồ đạc nặng nề khiến cả hai đều mệt lử. Chu Thính An thở hồng hộc, vừa chống nạnh xoa eo vừa đặt đống đồ xuống trước cửa cửa hàng họ Phương. Trong lòng cậu không khỏi cảm thán: cái thân thể này đúng là yếu như sên, mới đi có vài bước mà đã chịu không nổi rồi.

Cậu lau mồ hôi trên trán, cùng Giang Minh vén rèm bước vào trong. Phía sau tấm rèm là một thế giới hoàn toàn khác biệt.

Nếu bên ngoài nhiệt độ đang xuống thấp thì bên trong lại nóng hầm hập như một lồng hấp khổng lồ. Những lò lửa rực cháy đỏ rực, bên trên đặt những thanh đao đang rèn dở và vô số vật dụng bằng kim loại khác.

Mấy gã nam nhân cởi trần đang vung búa liên hồi, từng nhát, từng nhát nện cực mạnh xuống khối sắt, từng thớ cơ bắp cuồn cuộn nổi lên đầy sức mạnh.

Khi có người bước vào, sự chú ý của họ cũng chẳng hề bị xao nhãng, ai nấy đều toàn tâm toàn ý rèn đúc. Chỉ một lát sau, từ phía trong bước ra một người nam nhân với thân hình còn vạm vỡ, cơ bắp rõ rệt hơn hẳn những người kia.

Hắn tiến lại gần nhìn một cái rồi tỏ vẻ kinh ngạc, chỉ tay vào Giang Minh nói: "Ô kìa, Giang Minh? Lâu rồi không gặp nhỉ. Thằng nhóc Giang Ngôn về chưa đấy? Ta còn đang chờ để so tài với nó đây."

"Chưa đâu ạ, nhưng cũng sắp rồi. Đây là nhị tẩu của em, anh ấy có món đồ muốn nhờ anh làm." Giang Minh nhanh nhảu kéo Chu Thính An lại gần, vẻ mặt vô cùng hãnh diện, cổ rướn thẳng lên như muốn khoe khoang, còn không quên bồi thêm một câu: "Nhị tẩu của em lợi hại lắm đấy!"

Phương Lượng đánh giá Chu Thính An một hồi, đột nhiên cười lớn một tiếng đầy sảng khoái, sau đó chắp tay khom lưng, giọng nói vang dội như sấm bên tai: "Chào Nhị tẩu! Tại hạ là Phương Lượng!"

Tiếng gọi "Nhị tẩu" này khiến Chu Thính An chấn động đến mức đứng hình ngay tại chỗ, sắc mặt hết đỏ rồi lại trắng, tím tái chuyển đổi liên hồi, trông cực kỳ đặc sắc.

Cậu khẽ giật giật khóe miệng. Giang Minh gọi cậu là nhị tẩu thì cậu còn chấp nhận được, dù sao cũng là trẻ con, nhưng đối mặt với một gã hộ pháp to con thế này mà cũng gọi cậu là nhị tẩu, đúng là khiến cậu đứng hình giữa trời quang, tâm trí rối bời.

Mấy gã thợ rèn xung quanh nghe thấy tiếng hô của Phương Lượng cũng bắt đầu xì xào bàn tán. Có người lầm bầm hỏi kẻ bên cạnh: "Ơ? Ngôn ca thành thân từ bao giờ thế? Tiểu phu lang này là nương tử nhà hắn à? Ừm... trông trắng trẻo, xinh đẹp thật đấy."

Có gã bạo dạn hơn, buông cả dụng cụ sắt xuống hỏi Giang Minh để xác nhận: "Tiểu Giang Minh, nhị ca nhóc thành thân rồi à? Chuyện từ lúc nào thế? Sao không mời bọn ta uống rượu mừng? Người này đúng là nhị tẩu nhóc hả?" Gã vừa nói vừa chỉ tay về phía Chu Thính An vẫn còn đang ngơ ngác giữa đống hỗn độn.

Giang Minh ưỡn ngực tự hào đáp: "Đúng thế! Nhị tẩu em là người mà mẹ em đích thân mời người nâng kiệu rước về, có sính lễ đàng hoàng, chính là nhị tẩu của em!"

Đám đông xung quanh nghe xong thì như nổ tung, bắt đầu bàn ra tán vào. Chỉ một lát sau, đám đại hán trong phòng bỗng nhiên đồng thanh một lượt, cùng ôm quyền khom lưng, hô vang như sấm dậy:

"CHÀO NHỊ TẨU!"

Tiếng hô này chẳng khác nào pháo nổ đồng loạt, trống chiêng vang trời,làm cho Chu Thính An hoàn toàn "hoá đá”.Đầu óc cậu đình trệ, cơ bắp cứng đờ đứng chôn chân tại chỗ.

Lúc này, trong đầu cậu chỉ thấy ba chữ "Chào Nhị tẩu" cứ xoay mòng mòng, bay múa điên cuồng như đang trêu ngươi.

Phương Lượng thấy Chu Thính An trông có vẻ bị dọa sợ, liền cười mắng đám huynh đệ của mình: "Đi đi đi! Cái lũ không đứng đắn này, làm Nhị tẩu sợ rồi đấy, quay lại làm việc hết đi!"

Hắn dẫn Chu Thính An vẫn còn đang "hoá đá”vào gian phòng phía trong, một nơi tương đối yên tĩnh và thích hợp để nói chuyện.

Đến khi ngồi xuống ghế, Chu Thính An mới thực sự hoàn hồn, cậu nhìn sang Phương Lượng – người đàn ông với thân hình cơ bắp cuồn cuộn.

Dáng người Phương Lượng đặc biệt cường tráng, đến nỗi cái ghế dựa dường như sắp không chứa nổi hắn. Hắn ngồi chen chúc trên ghế, bộ dạng vô cùng hào sảng, giải thích với Chu Thính An: "Nhị tẩu, chắc người vẫn chưa rõ lắm nhỉ? Giang Ngôn cái thằng nhóc đó lúc trước có đánh cược với ta, bảo là ai thắng thì người đó làm đại ca. Người nhìn tình cảnh hiện giờ thì biết là ta thua rồi đấy. Ai mà ngờ được cái thằng nhóc đó thứ gì cũng tinh thông, đến ngay cả nghề rèn này ta cũng đánh không lại hắn. Chẳng thế thì lão tử đây đã 25 tuổi đầu rồi, còn phải gọi thằng nhóc đó là Nhị ca sao? Nhưng mà ha ha ha, tiếng 'ca' này ta nhận!"

Hắn vừa nói vừa đưa tay vò đầu Giang Minh mấy cái, bị thằng bé đẩy ra cũng không giận, cứ thế tiếp tục cười ha hả.

Chu Thính An cố gắng giữ bình tĩnh, nỗ lực ổn định lại cảm xúc rồi lên tiếng: "Phương sư phó..."

"Nhị tẩu khách khí như vậy làm gì, cứ gọi tôi là Phương Lượng được rồi."

"À... Phương Lượng, hôm nay tôi tới là muốn nhờ anh đúc một chiếc cối đá dùng để xay đậu nành, chính là loại cối đá xay sữa đậu nành thường thấy ấy."

"Ồ, cái đó thì dễ thôi. Để tôi làm xong rồi mang sang tận nhà cho, sẵn tiện sang bái phỏng Hạ đại nương luôn." Phương Lượng đáp ứng cực kỳ sảng khoái.

"Hết bao nhiêu tiền vậy anh?"

"Làm cái cối đá thì lấy tiền nong gì chứ! Tôi cứ thế mang qua cho người là được. Giang Ngôn không có nhà, ba người 'cô nhi quả phụ' các người sống cũng chẳng dễ dàng, tôi giúp được gì thì giúp. Cái thằng Giang Niên cầm thú kia nếu mà dám tìm các người gây phiền phức thì cứ tới tìm tôi bất cứ lúc nào, tôi đi tẩn cho hắn một trận ra bã để trút giận cho mọi người."

Dù Phương Lượng từ chối, cuối cùng Chu Thính An vẫn kiên quyết đưa cho hắn 30 văn tiền. Phương Lượng nhận tiền và hẹn hai ngày nữa sẽ giao hàng tận nơi.

Chu Thính An mua thêm vài thứ lặt vặt khác. Đi ngang qua một sạp hàng nhỏ bán bánh bao, cậu dừng chân mua bốn cái bánh nhân thịt thơm phức.

Hai người tay xách nách mang, bao lớn bao nhỏ khệ nệ hướng ra phía ngoài cổng thành. Từ đằng xa, Ngụy Trường vừa thấy bóng dáng hai người đã lập tức đứng bật dậy nghênh đón, nhanh tay đỡ lấy bao nước chát kết tinh nặng nhất cho Chu Thính An.

Cánh tay Chu Thính An mỏi nhừ, cậu cau mày khẽ xoa bóp, dùng ống tay áo lau đi những giọt mồ hôi trên mặt. Lớp mồ hôi mỏng thấm vào da khiến khuôn mặt cậu càng thêm trắng nõn, đôi gò má ửng hồng nhuận sắc, đôi mắt trong veo như một dòng suối thanh khiết, và nốt ruồi đỏ giữa lông mày lại càng thêm phần rực rỡ, diễm lệ.

Ngụy Trường ngây người ra, hắn ôm chặt đống nước chát, cứ thế đứng trân trân nhìn chằm chằm vào Chu Thính An một hồi lâu. Chỉ đến khi đối phương ném tới một ánh nhìn đầy nghi hoặc, hắn mới giật mình như sực tỉnh khỏi giấc mộng, vội vàng quay ngoắt mặt đi, lảo đảo hướng về phía xe bò.

Da mặt hắn vốn đen, nên dù có đỏ bừng lên một mảng lớn thì cũng chẳng ai có thể nhận ra được.

Sau khi đã dọn dẹp và xếp gọn gàng đống đồ đạc thượng vàng hạ cám lên xe, Ngụy Trường ngồi xuống phía trước, quay đầu lại nhìn hai người Chu Thính An, ý muốn báo hiệu là có thể khởi hành.

Chu Thính An đưa gói bánh bao đã được bọc kỹ lưỡng sang, mỉm cười nói: "Anh Ngụy Trường, thật sự là làm phiền anh quá. Trời cũng đã tối rồi, về đến thôn chẳng biết là lúc nào, chắc anh cũng đói bụng rồi, đây là bánh bao thịt tôi mua, anh ăn tạm lót dạ đã nhé. Nhưng mà tuyệt đối đừng có khách khí với tôi nha."

Nói xong, cậu còn chớp chớp đôi mắt, tỏ vẻ vô cùng thân thiện.

Bành!

Ngụy Trường cảm giác như đầu óc mình vừa nổ tung. Hắn cứng đờ người nhận lấy bánh bao, im lặng nhai ngấu nghiến cho xong, sau đó máy móc bắt đầu thúc xe bò di chuyển. Hắn chẳng còn biết trời đất trăng sao gì nữa, trong đầu lúc này chỉ quay cuồng hình ảnh đôi mắt cứ chớp chớp của Chu Thính An.

Khi mấy người về đến nhà thì trời đã tối mịt. Chu Thính An bước vào nhà, thấy Hạ mẫu đang một mình ngồi lặng lẽ trên ghế trong phòng bếp.

Nhà họ Giang có tổng cộng bốn gian: hai gian phòng ngủ đông và tây, một gian chính giữa dùng làm phòng bếp kết hợp nơi ăn uống, và một gian kho phía ngoài. Hạ mẫu ở cùng với Giang Minh, còn Chu Thính An ở riêng một phòng.

Thấy người đã về, Hạ mẫu mới thắp nến lên, lăng xăng chạy lại giúp Chu Thính An dọn dẹp đồ đạc.

"Mua nhiều thứ thế này sao? Mà cái hoa này là hoa gì vậy?" Hạ mẫu chỉ tay vào chậu ớt.

"Là cây phát tài đấy ạ!" Giang Minh nhanh nhảu cướp lời, "Nhị tẩu bảo thứ này có thể giúp nhà mình phát tài!"

Hạ mẫu cũng không hỏi thêm gì nữa. Bà tuy không biết thứ này có tác dụng gì, nhưng trong lòng bà đã sớm đặt trọn niềm tin vào nàng dâu thứ này rồi.

Chu Thính An đặt cây nến lên bàn, vẫy hai người lại gần ngồi xuống. Cậu từ trong ngực áo lấy ra một chiếc khăn vuông màu trắng tinh khôi, đưa cho Hạ mẫu.

"Nương, hôm nay nhìn thấy chiếc khăn này, con cảm thấy rất hợp với người. Người đừng dùng chiếc khăn cũ kia nữa, dùng cái này đi ạ." Vì đã kiếm được một khoản tiền nên Chu Thính An tiêu xài cũng hào phóng hơn, không hề keo kiệt bủn xỉn.

Với cậu, tiền bạc là phải lưu thông mà.

Hạ mẫu vốn là người ưa sạch sẽ, lúc nào cũng giữ chiếc khăn tay bên mình. Chiếc khăn cũ của bà đã giặt đến mức mòn vẹt, sắp rách cả ra rồi mà bà vẫn chẳng nỡ bỏ tiền mua cái mới.

Cầm lấy chiếc khăn trắng muốt như tuyết, nhìn những bông hoa mai được thêu tỉ mỉ bên trên, sống mũi Hạ mẫu bỗng cay cay. Cả đời bà chỉ sinh được ba đứa con trai, không có ca nhi (con trai có thể sinh con) cũng chẳng có con gái. Đám con trai thì tâm tư làm sao tinh tế được như con gái, giờ đây ông trời như thể phái xuống một người biết đau lòng, biết quan tâm đến bà vậy.

Bà lặng lẽ lau vội khóe mắt, mỉm cười rồi cẩn thận cất chiếc khăn đi.

"Con có chuyện này muốn thương lượng với mọi người. Chuyện này dù sao cũng liên quan đến cả nhà, nên con sẽ tôn trọng ý kiến của mọi người." Chu Thính An quay lại chủ đề chính, bắt đầu buổi họp gia đình một cách nghiêm túc.

Hạ mẫu cũng ngồi thẳng lưng dậy, khẽ gật đầu lắng nghe.

"Con biết nhà mình có tổng cộng mười mẫu đất: tám mẫu ruộng tốt, một mẫu đất ướt gần bờ sông và một mẫu đất trên núi. Nương, lúc trước người nói định đem cho thuê, nhưng giờ mình không cho thuê nữa mà tự giữ lại trồng được không ạ? Con muốn trồng ớt, hương thảo và sơn khương tử (hồ tiêu)."

"Sơn khương tử thì ta biết, nhưng còn 'ớt' là cái gì cơ?"

Chu Thính An đẩy chậu ớt về phía trước và nói: "Những quả màu đỏ này chính là ớt ạ."

Nhìn chậu ớt, Hạ mẫu thực sự không hiểu nó có ích lợi gì. Tại sao con dâu lại nhất quyết đòi trồng nó? Chẳng phải nó chỉ là một loại hoa cảnh thôi sao? Đang yên đang lành, bỏ ruộng lương thực không trồng lại đi trồng hoa là thế nào?

Dường như thấu hiểu nỗi băn khoăn của bà, Chu Thính An kiên nhẫn giải thích: "Nương, con hy vọng cuộc sống sau này của gia đình mình sẽ tốt hơn. Con muốn làm kinh doanh, mà nếu muốn việc làm ăn phát đạt và mở rộng hơn nữa, thì ớt, hương thảo và sơn khương tử là những nguyên liệu không thể thiếu. Mọi người hãy tin con, chỉ cần có lượng ớt lớn trong tay, sau này việc buôn bán của chúng ta chắc chắn sẽ ngày càng tốt hơn."

Chu Thính An thực chất cũng đang đánh cược. Cậu cược rằng dù người dân ở đây chưa từng ăn cay, nhưng một khi đã nếm thử, họ sẽ sớm bị hương vị này chinh phục.

Hơn nữa, quê của Nhưng Bao Không ở vùng nhiệt đới, nơi đó ngoài ớt chắc chắn còn nhiều loại thực vật đặc hữu khác. Nếu cậu có thể lấy được hạt giống để tự canh tác, thì sau này vấn đề hương liệu sẽ không còn là nỗi lo nữa.

Thấy thần sắc Chu Thính An vô cùng nghiêm túc, Hạ mẫu nhìn cậu rất lâu, rồi bà khẽ thở dài: "Nhân sinh cũng chỉ trăm năm, sống thế nào mà chẳng là sống, ngay cả đi xin ăn thì cũng vẫn sống được thôi."

"??" Chu Thính An nhất thời không hiểu tại sao bà lại đột ngột nói ra những lời cảm thán như vậy.

Hạ mẫu mỉm cười tiếp lời: "Nương quyết định giao ruộng cho con. Vốn dĩ đất đai này cũng là của con (sau khi gả vào), ngay cả hai mẫu ruộng riêng của nương, nương cũng giao hết cho con đấy. Ta và Minh nhi, một người già một đứa trẻ, trong cái nhà này Thính cần con đứng ra định liệu, nương đều nghe theo con hết."

Kết nối tất cả những lời bà nói, Chu Thính An hoàn toàn hiểu rõ tâm ý của Hạ mẫu. Ý bà là dù cậu có lỡ làm hư hao hết ruộng vườn, bà chấp nhận đi ăn xin cũng phải để cậu yên tâm mà hành động. Với người nông dân, ruộng đất chính là sinh mạng, nhất là với những người phụ nữ góa bụa và trẻ nhỏ.

Hành động này của Hạ mẫu chẳng khác nào giao phó cả tính mạng và tương lai vào tay cậu.

Chu Thính An cảm thấy sống mũi cay cay, cậu gật đầu, trịnh trọng hứa: "Nương, người yên tâm, tuyệt đối sẽ không có ngày đó xảy ra đâu ạ."

Hai ngày sau, Phương Lượng quả nhiên giữ đúng lời hứa mang cối đá tới. Hắn sức dài vai rộng, một mình xách chiếc cối đi thoăn thoắt. Chiếc cối Chu Thính An đặt không quá lớn, nên đối với hắn cũng không mấy nặng nề.

Phương Lượng không chỉ mang cối đá đến mà tay còn xách theo đủ thứ quà cáp. Hắn hào sảng đặt đồ lên bàn, ngồi xuống tu một hơi hết bát nước lớn rồi cười sảng khoái:

"Đại nương, con tới thăm người đây! Tiện thể mang cái cối đá Nhị tẩu đặt tới luôn. Dạo này người khỏe không? Con có mang ít đồ bổ, người đừng có từ chối đấy nhé! Thằng nhóc Giang Ngôn lúc trước giúp con không ít, người không nhận là khinh mặt mũi con đấy."

"Thật là có tâm quá." Hạ mẫu hiển nhiên cũng rất quý mến Phương Lượng, bà không từ chối lễ vật mà ngược lại còn muốn giữ hắn lại ăn cơm.

"Thôi khỏi ạ, con phải tranh thủ về ngay đây. Nhà con bà xã bụng mang dạ chửa sắp đẻ rồi, con phải về sớm chút. Có việc gì cần giúp người cứ nhắn con một tiếng, con tới ngay!"

"Được, vậy chờ khi vợ con sinh, ta nhất định sẽ đánh một chiếc khóa bạc gửi sang."

"Ha ha ha, con chờ đấy nhé!"

Cách cư xử của hai người khiến Hạ mẫu cảm thấy trong lòng nhẹ nhõm và thoáng đãng hơn hẳn. Trong thôn, có không ít kẻ tiểu nhân chỉ mong sao Giang Ngôn đi mãi không về để dễ bề bắt nạt ba người bọn họ, chỉ có Phương Lượng là trước sau như một, luôn tin rằng một người bản lĩnh như Giang Ngôn nhất định sẽ bình an trở về.

Trong lúc đó, Chu Thính An đang mải mê nghiên cứu chiếc cối đá mới, trong lòng không khỏi tấm tắc khen ngợi. Chiếc cối này quả thực được chế tác rất tuyệt, nhỏ nhắn tinh xảo lại cực kỳ vừa tay, đúng là danh bất hư truyền.

Cậu chợt nghĩ đến người chồng chưa từng mặt là Giang Ngôn. Theo lời Phương Lượng kể thì tay nghề rèn đúc của Giang Ngôn cũng rất khá, hèn gì trong nhà lại có nhiều đồ sắt bén ngót và bền chắc đến vậy.

Giang Minh vốn tính ham ăn, cậu nhóc đã nhanh tay lôi túi điểm tâm mà Phương Lượng mang tới ra, vừa ăn vừa tò mò hỏi: "Nhị tẩu, anh cần cái thứ này để làm gì thế? Để xay bột ạ?"

Chu Thính An vỗ vỗ lên mặt cối đá, trên môi nở một nụ cười đầy vẻ bí hiểm: "Em đoán xem anh muốn làm gì? Hừ hừ, không đoán được thì anh bật mí cho nhé, anh định làm đậu phụ!"

"Làm đậu phụ ạ?"

"Đậu phụ là cái gì?"

Cả Hạ mẫu và Giang Minh đều đồng thanh thốt lên, gương mặt hiện rõ vẻ ngơ ngác.

Giang Minh và Hạ mẫu đồng thanh hỏi, rồi hai mẹ con nhìn nhau một cái, sau đó đồng loạt dời tầm mắt sang Chu Thính An đầy vẻ mong chờ.

"Nhị tẩu, anh biết làm đậu phụ sao? Thế có phải là ngày nào chúng ta cũng được ăn đậu phụ không?" Giang Minh lập tức nghĩ ngay đến việc thỏa mãn cái bụng háo hức của mình.

"Thính An à, con nói thật chứ? Ta nghe nói cách làm đậu phụ đều phải mời sư phụ về dạy, người ngoài khó mà nắm được bí quyết, họ giấu bí phương kỹ lắm đấy." Hạ mẫu lo lắng hỏi, vì bà biết ở thời này, những nghề thủ công như thế này đều là "bí truyền" để kiếm cơm, không dễ gì mà biết được.

Chu Thính An thản nhiên trút đậu nành vào chậu nước để ngâm, cười nói: "Con lừa mọi người làm gì, con làm được mà. Chỉ vài ngày nữa là công nhân gia cố xong đê đập rồi giải tán, chúng ta không thể cứ ngồi chờ chết mà phải tìm lối thoát khác. Một miếng đậu phụ tuy bán rẻ nhưng tích tiểu thành đại, trong thôn lại chưa có ai bán, chúng ta hoàn toàn có thể thử xem sao."

"Oa oa oa!! Nhị tẩu thật là lợi hại quá đi!! Em muốn ăn đậu phụ!!" Giang Minh sướng rơn nhảy cẫng lên, cứ thế xoay quanh Chu Thính An như con chong chóng, hết hỏi phải chuẩn bị gì lại hỏi bao giờ thì bắt đầu làm.

Trái ngược với sự phấn khích của cậu con trai út, Hạ mẫu lại không tỏ ra quá vui mừng. Trong đáy mắt bà thoáng qua một tia nghi hoặc và khó hiểu, nhưng nhìn hai người đang hào hứng trước mặt, bà lại chọn cách im lặng, không hỏi ra lời.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc