(Xuyên Sách) Xuyên Thành Điên Phi Xinh Đẹp

Chương 20: Tắm Rửa

Trước Sau

break

Kỳ Bạc Sinh dừng lại trước giường, không biết vì sao rũ mắt nhìn nàng một lúc lâu cũng không lên tiếng.


Vân Thư Nhiễm mơ màng mở mắt, bóng dáng mỹ nhân hàng xóm lọt vào tầm mắt, nàng ngẩn ra, tưởng rằng mình đang mơ.


"Tỷ tỷ..."


Giọng nói mềm mại của nàng mang theo vẻ nghi hoặc, rõ ràng vẫn chưa hoàn toàn tỉnh táo lại.


"Lò sưởi để ở đây, than củi ở bên cửa, đừng đóng kín cửa sổ." Hắn lạnh lùng nói xong, đặt lò sưởi sang một bên.


Vân Thư Nhiễm ngồi dậy trên giường, mái tóc đen nhánh xõa xuống, khuôn mặt trắng nõn tràn đầy vẻ kinh ngạc.


"Đa tạ tỷ tỷ đã cho muội lò sưởi, muội... muội không có gì có thể báo đáp tỷ."


Thứ duy nhất nàng có là cá khô, rõ ràng mỹ nhân hàng xóm không coi trọng đống cá khô đó.


Kỳ Bạc Sinh khẽ nhìn nàng: "Không cần."


Hắn nói xong liền cất bước rời khỏi cung điện của nàng, dường như không muốn ở lại đây lâu.


Vân Thư Nhiễm ngồi trên giường nhìn đối phương rời đi, trong lòng cảm thấy ấm áp, may mắn vì nàng đã gặp được người tốt, thật sự luôn giúp đỡ nàng.


Có được lò sưởi mà Kỳ Bạc Sinh tặng, ngày tuyết đầu tiên này nàng thấy ấm áp cả người, không bị lạnh tý nào.


Tuyết thỉnh thoảng lại rơi một lúc, ánh nến trong Dưỡng Tâm điện sáng đến đêm khuya.


Lãnh Tuyển phê duyệt tấu chương xong đã là đêm khuya, trong lúc đó, Trần công công khẽ nhắc nhở một lần, nhưng cũng không dám nhắc nhở thêm.


Y đưa tay xoa nhẹ ấn đường, đi đến bên cửa sổ đứng, bên ngoài cửa sổ là một màu tuyết trắng xóa, lớp tuyết đầu mùa tuy không dày nhưng đã bám đầy cành cây.


Lãnh Tuyển chăm chú nhìn khung cảnh tuyết trắng, cất giọng gọi Trần công công.


"Hoàng thượng, ngài có gì phân phó?" Trần công công khom người, thái độ cực kỳ cung kính.


"Sáng mai, đưa lò sưởi và lò ủ tay đến lãnh cung."


Giọng nói trầm ấm đầy quyến rũ của y vang lên bên tai như một sự hưởng thụ.


Trần công công lập tức trả lời: "Vâng, Hoàng thượng."


Trong lòng Trần công công nghi hoặc, đã một thời gian Hoàng thượng không đến lãnh cung "xem trò vui", sao bây giờ lại nhớ đến Vân phi rồi?

Lãnh cung, trải qua một đêm tuyết đã ngừng rơi.


Vân Thư Nhiễm tỉnh dậy nhìn ra ngoài cửa sổ, tuyết đầu mùa tuy lạnh, nhưng quá trình tuyết tan mới là lạnh nhất.


Nàng đang định quay lại giường nằm, cửa lớn lãnh cung bị đẩy ra, nhìn thấy Trần công công đã lâu không gặp lại lần nữa bước vào lãnh cung, phía sau đi theo mấy tên thái giám.


Vân Thư Nhiễm nhìn một hàng thái giám đặt lò sưởi và lò ủ tay vào trong cung điện, còn có than củi thượng hạng để ở bên cửa.
"Trần công công..."


Trần công công bước tới, vẫn mỉm cười hòa nhã như cũ: "Hôm qua Vân phi nương nương có bị lạnh không?"


"Không có."


Trần công công không dám nhìn vào trong phòng ngủ của nàng, cho rằng nàng đang cố gắng gượng.


"Tối hôm qua, Hoàng thượng đã ra lệnh cho nô tài sáng sớm hôm nay phải mang lò sưởi và lò ủ tay đến cho nương nương."


Trần công công không dám nói nhiều lời khác, ông ta không nắm bắt được tâm tư của Hoàng thượng đối với Vân phi, chỉ là lòng thương hại hay là có ý gì khác.


Hơn nữa, phủ tướng quân phạm tội mưu phản, theo phong cách hành xử của Hoàng thượng, dù thế nào Vân phi cũng không thể ra khỏi lãnh cung.


Vân Thư Nhiễm mặc dù cảm thấy kinh ngạc, nhưng nàng rất cần lò ủ tay.


Nàng lên tiếng tạ ơn Hoàng thượng, lại nói: "Hôm qua mới có tuyết rơi, làm phiền Trần công công phải lại đây một chuyến rồi."


Nơi này cách nơi Hoàng thượng ở khá xa, ngày tuyết rơi đến một chuyến thật không dễ dàng.


"Nô tài không mệt, Vân phi nương nương phải bảo trọng thân thể, đừng để bị nhiễm lạnh."


"Đa tạ Trần công công."


Chào hỏi khách sáo xong, Trần công công mang theo mấy người thái giám rời khỏi lãnh cung.


Vân Thư Nhiễm vội vàng ôm lấy lò ủ tay để sưởi ấm, mặc kệ nam chính có ý đồ gì, cứ hưởng thụ trước đã rồi tính.


Mặc dù đây là lần thứ hai nam chính đưa đồ đến lãnh cung, nhưng lần này nàng cứ yên tâm thoải mái dùng, không có bất kỳ gánh nặng tâm lý nào.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương