(Xuyên Sách) Xuyên Thành Điên Phi Xinh Đẹp

Chương 19:

Trước Sau

break

Trong lãnh cung gió thổi hiu quạnh, Vân Thư Nhiễm ngồi xổm bên cạnh chiếc ghế bập bênh mà Kỳ Bạc Sinh đang ngồi, miệng lẩm bẩm những câu hỏi.


"Tỷ tỷ, tỷ phân tích giúp muội xem."


Kỳ Bạc Sinh không nhìn nàng, rũ mắt tiếp tục đọc sách.


Nàng cũng không quan tâm đối phương có nghe thấy hay không, tiếp tục hỏi.


"Nếu có người bắt toàn bộ gia quyến của người khác đi lưu đày biên cương, còn giam người đó trong một sân viện bỏ hoang, mặc kệ sống chết."


Vân Thư Nhiễm đương nhiên không dám nói thẳng đó là Hoàng thượng, chỉ có thể dùng phép ẩn dụ để nói chuyện này cho mỹ nhân hàng xóm nghe.


"Gần đây, người giam nàng ta trong sân viện bỏ hoang, đột nhiên lại đưa cho nàng ta quần áo và chăn đệm để qua mùa đông, tỷ thấy là vì sao?"


Ánh mắt của Kỳ Bạc Sinh cuối cùng cũng rời khỏi cuốn sách chuyển sang khuôn mặt nàng, đối diện với đôi mắt trong veo mờ mịt của nàng, không thấy chút khoe khoang hay đắc ý nào.


Hắn lạnh nhạt hỏi ngược lại: "Muội nghĩ là vì sao?"


Nếu Vân Thư Nhiễm biết thì đã không chạy đến hỏi đối phương, đối mặt với câu hỏi ngược lại của đối phương, nàng khẽ thở dài: “Muội làm sao biết được nguyên do, muội giống như con cừu non bất lực, ngoài việc mặc cho người khác xâu xé, không thể làm gì khác.”


Kỳ Bạc Sinh nhìn dáng vẻ tủi thân bĩu môi của nàng, xinh đẹp đáng yêu đến mức khiến người ta muốn ôm vào lòng nhẹ nhàng dỗ dành.


"Muội không nên vui mừng sao?"


Vui mừng? Vân Thư Nhiễm có chút ngơ ngác, ngẩng đầu đối diện với ánh mắt của Kỳ Bạc Sinh, suy nghĩ vài giây mới hiểu ý của đối phương.


“Haizz, muội là một phi tần bị đày vào lãnh cung, lại còn mang tội danh như vậy, có thể sống sót đã là may mắn lắm rồi, những chuyện không nên ảo tưởng thì muội vẫn hiểu rõ.”


Trước không nói đến việc Vân Thư Nhiễm biết tình tiết trong truyện, chỉ riêng tội danh mưu phản này của nàng, cả đời này không thể ra khỏi lãnh cung, huống chi nàng còn chạm vào "vảy ngược" của nam chính.


Nàng chưa từng ảo tưởng có một ngày có thể ra khỏi lãnh cung, hơn nữa bên ngoài còn đáng sợ hơn lãnh cung, chi bằng ở trong lãnh cung cho an toàn hơn.


Kỳ Bạc Sinh lại nhìn nàng thêm một cái.


Vân Thư Nhiễm tiến lại gần đối phương, đôi môi căng mọng ướt át kề sát bên tai đối phương, nhỏ giọng hỏi ra vấn đề mà mình lo lắng nhất.


"Tỷ tỷ, tỷ thấy người đó có phải là muốn lấy mạng của muội không?"


Lời này nàng hỏi cực kỳ nhỏ nhẹ cẩn thận, không chú ý đến đôi môi của nàng đã chạm vào vành tai của mỹ nhân hàng xóm.


Hơi thở thơm tho của Vân Thư Nhiễm phả ra, hô hấp ấm áp và lời nói nhẹ nhàng dường như có thể cướp đi linh hồn người ta, cảm giác tê dại từ tai lan ra khắp cơ thể, xông thẳng vào tim Kỳ Bạc Sinh.


Kỳ Bạc Sinh rũ mắt, không trả lời nàng.


Thấy đối phương không lên tiếng, Vân Thư Nhiễm đành ỉu xìu ngồi xổm một bên, cầm cành cây chán nản nghịch đất.


"Sẽ không, nếu y muốn tính mạng của muội thì không cần phải tốn công như vậy."


Bên cạnh vang lên giọng nói trong trẻo mà trầm ấm của Kỳ Bạc Sinh, Vân Thư Nhiễm ngẩng đầu: "Tỷ tỷ nói có lý."


Cũng đúng, không có gì phải xoắn xuýt, thật sự nếu có chuyện gì, tránh được là vận may của nàng, không tránh được cũng là số mệnh của nàng.


Từ đầu mùa đông đến giữa mùa đông, nỗi lo lắng về chuyện này bị nàng bỏ quên trong góc, cơ bản không còn nhớ đến nữa.


Mùa đông lạnh giá đến, khiến nàng trở tay không kịp, trong cung điện không có lò sưởi, ngày tuyết đầu mùa nàng cuộn mình trong chăn đệm để giữ ấm.


May mà hôm qua nàng đã nướng khô được mấy con cá, đói bụng thì trực tiếp xé ra ăn.


Nàng nằm mơ màng trong chăn đệm, đến mức trong cung điện có tiếng bước chân cũng không hề hay biết.


Kỳ Bạc Sinh khoác áo choàng màu trắng ngà, mái tóc đen dài và áo choàng còn vương lại những bông tuyết chưa kịp phủi xuống.


Hắn giống như một vị thần cao lớn bước ra từ trong tuyết, một tay xách lò sưởi bước vào cung điện của Vân Thư Nhiễm.


Đập vào mắt là cung điện trống trải, ngoài giường ngủ, chiếc tủ áo cũ kỹ và tấm bình phong, dưới chiếc sào tre đơn sơ treo đầy cá khô, ngoài ra hoang vắng và trống rỗng.


Chăn đệm trên giường hơi phồng lên ở giữa, mái tóc đen của Vân Thư Nhiễm có chút rối dính trên làn da trắng nõn gần như trong suốt, đôi mắt ngày thường vừa nhìn thấy hắn liền tràn ngập ý cười, lúc này đang nhắm nghiền, khuôn mặt xinh đẹp như ngọc lộ ra vẻ yếu ớt, nhìn qua khiến người ta nảy sinh ý muốn bảo vệ.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc