Xuyên Nhanh: Toàn Bộ Quá Trình Pháo Hôi Bị Nhóm Điên Phê Cưỡng Chế Yêu

Quyển 1 - Chương 5

Trước Sau

break

“Ngọc Ninh?” Thẩm Ôn Hứa đang ôm chặt cậu nói.
Âm thanh nhẹ đến mức khiến người ta hơi hoảng hốt này làm Cố Ngọc Ninh giãy giụa thoát ra khỏi cơn ác mộng của quá khứ, lông mi đen nhánh bị nước mắt làm ướt sũng, nước mắt giống như chuỗi ngọc trai bị đứt dây, không ngừng tuôn ra.
Cậu đang khóc.
Nhưng lại khóc mà không phát ra bất cứ âm thanh nào.
Khuôn mặt tinh xảo đến mức không bình thường của thiếu niên ấy bị nước mắt phủ kín, mỗi một giọt nước mắt rơi xuống đều như đang lăng trì Thẩm Ôn Hứa.
Giống như đã trôi qua thật lâu, nhưng cũng giống như chỉ mới một giây trôi qua.
Trong căn phòng yên tĩnh đến mức không có bất kỳ tiếng động nào, Cố Ngọc Ninh khàn khàn giọng nói: “Anh ơi, em… em muốn quay về…”
“Đi đâu?”
“Không, không đi đâu, chỉ… quay về thôi ạ.”
Cố Ngọc Ninh vừa nói vừa run rẩy, cậu biết Thẩm Ôn Hứa biết rõ tất cả những chuyện xảy ra giữa cậu và hai người cha nuôi, nhưng chỉ cần Thẩm Ôn Hứa không mở miệng nói rõ, thì Cố Ngọc Ninh cũng sẽ không phơi bày những chuyện này.
Tay nhẹ nhàng dời ra khỏi người Thẩm Ôn Hứa, lúc Cố Ngọc Ninh sắp rời đi, Thẩm Ôn Hứa vươn tay, nhưng chỉ phí công chạm vào không khí.
Cửa phòng bị người mở ra, rồi nhẹ nhàng đóng lại.
Từ đầu đến cuối, Thẩm Ôn Hứa không hề nói một câu nào, anh ấy chỉ bình tĩnh dùng thân phận một người anh trai để tôn trọng tất cả những lựa chọn của Cố Ngọc Ninh.
Cho dù Cố Ngọc Ninh sắp bước vào địa ngục.
.
Ngoài cửa phòng làm việc.
Cố Ngọc Ninh đứng đó với sắc mặt tái nhợt, nín thở, móng tay bấm sâu vào lòng bàn tay, mãi đến khi cảm giác sợ hãi khi kề cận cái chết đánh úp lại, cậu mới bắt đầu hít thở từng hơi từng hơi.
Cậu cố sức duỗi tay, ngón tay tái nhợt gập lại, nhẹ nhàng gõ gõ cửa.
Mỗi một tiếng “cốc” đều vờn quanh thần kinh căng chặt của cậu.
Không lâu sau, có người mở cửa phòng, vẫn như lúc nãy khi cậu đứng trước cửa phòng Thẩm Ôn Hứa, chẳng qua lần này người bên trong cánh cửa đổi thành bố cậu - Thẩm Dật.
Người đàn ông này có khuôn mặt đẹp trai sáng sủa, trên sống mũi cao thẳng là cặp mắt kính gọng vàng, gã đứng sau cửa lẳng lặng nhìn đứa con nuôi đang bất an trước mặt. Sau khi nhận ra sự run rẩy nho nhỏ của cậu, khuôn mặt vốn không có biểu cảm gì của Thẩm Dật chợt lộ ra một nụ cười, giọng gã nhẹ tênh đến đáng sợ: “Sao Ngọc Ninh lại ở đây?”
Gã vờ tỏ ra đường hoàng, nhưng trớ trêu thay, Cố Ngọc Ninh không hề có năng lực phản bác gã dù chỉ một chút.
“Con, con nhớ… bố ạ…”
Nụ cười trên khuôn mặt ôn hòa kia của Thẩm Dật càng đậm hơn: “Vậy à?” Giọng nói vẫn nhẹ tênh như vậy, như tiếng nỉ non triền miên giữa những đôi tình nhân.
“Vâng ạ…” Cố Ngọc Ninh cúi đầu, ngón tay lạc lõng nhéo nhéo góc áo, cậu đang lấy lòng Thẩm Dật.
Hành động lấy lòng rất rõ ràng, cũng rất ngây ngô.
Cố Ngọc Ninh đang sợ hãi tất cả những điều chưa biết sắp xảy đến, hoặc nói đúng hơn là hình phạt.
Ánh đèn trong phòng làm việc sáng như ban ngày.
Cái tay lạnh lẽo thõng xuống bên người Cố Ngọc Ninh bị Thẩm Dật nắm lấy, dưới sự dẫn dắt của gã, cậu cứng đờ cất bước đi theo sau lưng gã. Bên tai là tiếng cửa phòng bị đóng và khóa lại, khiến toàn thân Cố Ngọc Ninh run lên theo bản năng.
Mà càng đáng sợ hơn chính là, cậu thấy trong phòng làm việc, sau chiếc bàn làm việc, là cha cậu đang ngồi.
Nếu nói Thẩm Dật là một tên điên khoác lớp da ôn tồn lễ độ lịch thiệp, thì Giang Chi Chước chính là dã thú hung tàn, điềm đạm nhưng thủ đoạn hết sức trắng trợn.
“...”
Vào giây phút nhìn thấy Giang Chi Chước, Cố Ngọc Ninh lập tức cứng đờ người tại chỗ, dù Thẩm Dật có dịu giọng khuyên bảo cỡ nào, cậu cũng không dám tiến lên phía trước dù chỉ một bước.
“Cha, cha ơi…” Cậu sợ đến mức gần như sắp thất thanh.
Nước mắt cứ như vậy gấp gáp rơi xuống.
 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc