Xuyên Nhanh: Tất Cả Đều Phải Quỳ Dưới Chân Nữ Đế Bệ Hạ

Chương 52: Ai cũng không thể cướp đi giang sơn của nàng

Trước Sau

break

Vân Văn Khiên quả thật muốn làm một vị Hoàng đế tốt, nhưng hiện tại thì hắn chưa từng nghĩ tới việc đó.

Hắn còn nhỏ, vẫn chỉ là một đứa trẻ, mới qua mười năm, mà Vân Thiên Nhạn cũng còn rất trẻ.

Hiện tại học thức của hắn còn nông cạn, càng sợ nếu không quản lý tốt Yến quốc sẽ làm mất mặt mẫu hoàng, khiến bách tính chịu khổ.

Mẫu hoàng quá mức ưu tú, với trình độ hiện tại của hắn, căn bản không đủ tư cách ngồi lên ngôi vị Hoàng đế.

“Lúc ta bằng tuổi con, đã từng chinh chiến sa trường.” Vân Thiên Nhạn nói về những trải nghiệm của nguyên chủ: “Trưởng thành không phải chỉ nhốt mình trong phòng học tập, mà là phải đi ra thực tiễn.”

Trong lòng Vân Văn Khiên càng lúc càng bất an, hắn cảm thấy lần này mẫu hoàng không phải nói chơi. Một khi đã quyết định, hắn rất khó từ chối.

“Việc này cứ quyết định như vậy đi.”

“Mẫu hoàng...”

“Không cần sợ. Tạm thời ta cũng không đến mức buông tay hoàn toàn, chờ con ổn định được thế cục rồi hẵng tiếp nhận.”

Chuyện đã không thể thay đổi, Vân Văn Khiên chỉ đành nhận mệnh gật đầu.

Quả nhiên không nên rảnh rỗi đi quản chuyện người khác, quản một hồi lại quản luôn cả hoàng vị.

Rõ ràng vẫn còn là một đứa trẻ, vậy mà đã phải sớm gánh lấy ngôi vị Hoàng đế. Nghĩ đến đám đại thần khó đối phó trên triều, đầu hắn liền đau.

“Đúng rồi, vừa rồi con nói Tử Hoài thế nào?”

Vân Văn Khiên nghĩ thầm, dù sao cũng đã như vậy, không bằng thành toàn cho lão sư.

“Mẫu hoàng, người có ý gì với lão sư không?” Vân Văn Khiên cẩn thận hỏi: “Nếu mẫu hoàng thấy lão sư không tệ, không bằng thu hắn vào hậu cung.”

“Làm Hoàng phu trong hậu cung, sao có thể tự tại như làm Quốc sư. Tuân Tử Hoài vốn là người sạch sẽ, đưa vào hậu cung thì có gì tốt?”

“Nhi thần cảm thấy hắn sẽ nguyện ý.” Vân Văn Khiên cả gan nói: “Được ở bên mẫu hoàng là may mắn.”

Vân Thiên Nhạn cười nhạt: “Ta không nguyện ý.”

“Là lão sư không tốt sao?”

“Không phải.” Vân Thiên Nhạn trả lời dứt khoát: “Tuân Tử Hoài là người không tệ, nhưng ta không có ý đó. Không thể chỉ vì hắn tốt mà phải làm vậy.”

Nàng vốn chỉ đến làm nhiệm vụ, thuận tiện nhìn thế giới này một chút, không muốn dính quá nhiều tình cảm.

“Nếu mẫu hoàng không cưới lão sư, sau này lão sư thích người khác thì sao?” Vân Văn Khiên quyết định hỏi sâu hơn.

“Con cảm thấy có ai lọt vào mắt hắn?” Vân Thiên Nhạn hỏi ngược lại.

Vân Văn Khiên nghẹn lời. Đúng là… hình như không ai cả.

“Lui xuống chuẩn bị đi, sau này không được nhắc chuyện này nữa.”

Vân Văn Khiên nhìn sắc mặt nghiêm túc của mẫu hoàng, biết mình đã nói quá mức.

“Vâng.”

...

Tuân Tử Hoài nghe tin Vân Thiên Nhạn định để Vân Văn Khiên đăng cơ vào tháng sau, liền vội vàng chạy tới hỏi vì sao gấp như vậy.

“Qua mười năm, cũng không còn nhỏ nữa.”

Nàng đã học y thuật của Tuân thị gần đủ, thế giới này cũng nên kết thúc. Đợi Vân Văn Khiên ổn định ngôi vị, nàng sẽ rời đi.

“Đã là quyết định của bệ hạ, ta không phản đối.”

“Tuân Tử Hoài, ngươi có người trong lòng không?”

Hắn khựng lại một chút, rồi vẫn đáp: “Có.”

“Ai?”

Hắn đứng yên một lúc, cuối cùng vẫn nói: “Là bệ hạ.”

Hắn vốn nghĩ nàng đã sớm biết.

“Tuân Tử Hoài, ngươi có thể đổi người khác không? Thích ta… sẽ không có kết quả.”

break
Trước Sau

Báo lỗi chương