Không ngờ Mẫu hoàng lại ra tay với lão sư!!
Cũng đúng, lão sư có phong thái như vậy, xác thực cũng chỉ có hắn mới xứng đôi với mẫu hoàng. Nếu người ở bên cạnh mẫu hoàng là lão sư, hắn cảm thấy cũng không có vấn đề gì.
“Thân thể Quốc sư quá nhỏ bé, một chút cũng không chịu được giày vò.” Vân Thiên Nhạn nói tiếp: “Các ngươi nhất định phải luyện võ, dưỡng thân thể cho tốt.”
Vân Văn Khiên: “...”
Có chút đồng tình với lão sư.
Lát nữa tặng hắn ít thuốc bồi bổ vậy, phải bồi bổ thật tốt mới được.
Tặng cái gì thì tốt nhỉ… lát nữa hắn đi quốc khố xem thử.
...
Đợi đến khi Tuân Tử Hoài tỉnh lại, trở về Trích Tinh lâu, hắn mới biết khắp nơi trong hoàng cung đã lan truyền chuyện tối qua giữa hắn và Vân Thiên Nhạn.
Rõ ràng hắn chỉ là giải đáp sách thuốc cho bệ hạ, vậy mà lời đồn trong cung lại bị thổi phồng đến mức như chuyện gì kinh thiên động địa.
“Lão sư, đây là chút tâm ý của ta, ngươi bồi bổ đi.”
Vân Văn Khiên nói xong liền đưa đồ rồi rời đi, không tiện nói thêm.
Tuân Tử Hoài cầm một đống dược liệu bổ thân mà nhất thời chưa kịp phản ứng.
Đến khi hắn nghĩ thông, tin tức Vân Thiên Nhạn và Hạ Thanh Sơn cùng Lăng Thi Nhi chết trong lãnh cung đã truyền ra, đám người trong cung lập tức quên sạch chuyện đồn đãi kia.
Tuy bên ngoài nói là chết bệnh, nhưng những người từng tận mắt thấy đều ngầm đoán là hai người đánh nhau đến chết, trên người còn đầy dấu vết cắn xé.
Vân Thiên Nhạn cũng không ngăn cản lời bàn tán trong cung, chỉ sai người lo liệu an táng.
Chuyện Hạ Thanh Sơn cùng Lăng Thi Nhi đánh nhau đến chết nhanh chóng lan ra ngoài. Chỉ vài ngày ngắn ngủi, khắp nơi đều biết.
Thanh danh của Hạ Thanh Sơn hoàn toàn nát bét, thậm chí còn bị ghi lại vào sử sách như một trò cười.
Vân Văn Khiên vốn cho rằng lão sư sẽ trở thành Hoàng phu, quần thần cũng nghĩ như vậy, bách tính Yến quốc cũng từng chờ mong, nhưng cuối cùng vẫn không thấy chuyện đó xảy ra.
Mãi đến một lần cơ duyên, Vân Văn Khiên mới biết đêm hôm đó chỉ là hiểu lầm.
Tuân Tử Hoài và mẫu hoàng căn bản không có chuyện gì phát sinh, chỉ là thức đêm nghiên cứu sách thuốc. Vì thân thể hắn yếu, nên mới được đưa đi nghỉ.
Nhưng trong lòng Vân Văn Khiên vẫn nhìn ra được, lão sư thật sự rất thích mẫu hoàng.
Tình cảm ấy, đã sâu đến mức trong lòng chỉ toàn là nàng.
Hắn giờ đã không còn là đứa trẻ nữa, càng hiểu rõ tình cảm đó sâu đến mức nào. Dù mong hai người ở bên nhau, hắn cũng không dám nhúng tay, chỉ có thể âm thầm lo lắng.
Không biết phải thích đến mức nào, mới có thể không cần hồi đáp mà vẫn cam tâm tình nguyện ở bên một người như vậy.
Với Tuân Tử Hoài, hắn chỉ còn lại kính trọng và bội phục.
...
Cuối cùng, Vân Văn Khiên không nhịn được, chạy đến hỏi Vân Thiên Nhạn về Tuân Tử Hoài.
Vân Thiên Nhạn hơi kinh ngạc: hài tử này cũng bắt đầu quan tâm chuyện chung thân đại sự của nàng rồi sao?
“Xem ra bài tập quá ít.”
Vân Văn Khiên: “...”
“Gần đây rất rảnh à?”
Vân Văn Khiên: “...”
“Văn Khiên, năm nay con bao nhiêu tuổi rồi?”
Trong lòng Vân Văn Khiên dâng lên dự cảm không tốt, nhưng vẫn thành thật đáp: “Hơn mười tuổi.”
“Đã hơn mười tuổi, cũng miễn cưỡng có thể ngồi vào vị trí đó rồi.”
“Văn Khiên, ta nhường lại hoàng vị cho con.”
Vân Văn Khiên sợ đến lập tức quỳ xuống, khuôn mặt nhỏ tái đi:
“Mẫu hoàng...”