“Bệ hạ là đang trách ta sao?” Tuân Tử Hoài dừng tay, giọng mang theo vài phần ủy khuất.
“Không.”
Thiên Nhạn trả lời cực nhanh, dứt khoát đến mức khiến hắn khẽ bật cười. Trên mặt thoáng hiện nét vui vẻ và đắc ý:
“Ngươi không trách ta là tốt rồi.”
“Hắn trước đây luôn quấy rầy ngươi, ta sợ ảnh hưởng đến bệ hạ nên mới nghĩ cách để hắn tự đi giày vò mình. Cách này rất tốt, hắn cũng không rảnh đến quấy rầy bệ hạ nữa.”
Ánh mắt Tuân Tử Hoài trầm xuống:
“Người này luôn có tâm tư với hoàng vị của bệ hạ, giữ lại sớm muộn cũng là họa. Nếu bệ hạ thấy phiền, ta có thể cho hắn uống chút độc dược mãn tính, không ai phát hiện được. Cho dù công chúa hay hoàng tử biết, cũng không thể trách đến bệ hạ.”
“Không vội, cứ giữ hắn lại trước.” Thiên Nhạn nhàn nhạt nói: “Lần công thành với Xương Vương trước đó đã giúp hắn có chút danh tiếng. Ta không muốn hắn chết rồi còn mang danh tốt.”
“Người này tâm cơ rất sâu. Nếu không phải ngươi hạ dược khiến tinh thần hắn bất ổn, hiện tại e rằng đã bắt đầu mưu tính đoạt lại hoàng vị rồi.”
“Chờ đến khi hắn không cầu được thuốc, sẽ lại nhớ tới hoàng vị. Khi đó, hắn tất sẽ không nhịn được mà ra tay.”
“Ngươi nói xem, ta cai trị thiên hạ này thế nào?”
Đột nhiên nàng hỏi.
“Rất tốt.” Tuân Tử Hoài đáp không do dự: “Bệ hạ mới thống nhất thiên hạ nửa năm, mọi thứ đều phát triển theo hướng tốt. Hiện tại cả Yến quốc không ai không biết bệ hạ là minh quân, dân gian còn lưu truyền rất nhiều ca dao về người.”
“Ca dao?” Thiên Nhạn khẽ nghiêng người nằm xuống, ánh mắt rơi trên mặt hắn ở khoảng cách rất gần. Gương mặt thiếu niên tinh xảo, da dẻ còn tốt hơn nữ tử: “Là do ngươi biên sao?”
Nàng vẫn nhớ rõ thủ đoạn tạo thế trước khi nàng đăng cơ.
Tuân Tử Hoài bị nhìn thẳng cũng không né tránh:
“Ban đầu là ta biên, sau này là dân chúng tự truyền, không cần ta nữa. May mắn bệ hạ nhân thiện, mở thư viện, khiến bách tính Yến quốc đều có cơ hội học chữ.”
Thiên Nhạn khẽ bật cười.
“Bệ hạ, đừng cười, cười sẽ làm thuốc mỡ rơi mất.” Tuân Tử Hoài vội nói.
“Là ngươi chọc ta cười trước.” Nàng thu lại biểu cảm.
“Vậy xin bệ hạ thứ tội.”
“Nể công lao của ngươi, tha cho ngươi lần này.”
Sau đó, nàng không nói thêm, tiếp tục đọc y thư. Chỗ nào không hiểu liền hỏi ngay.
Tuân Tử Hoài cũng nghiêm túc giảng giải. Ban đầu hắn nghĩ nàng chỉ hứng thú nhất thời, không ngờ từ khi có y thư, ngoại trừ lúc xử lý chính sự, trong tay nàng luôn có một quyển sách.
Không chỉ xem, nàng còn muốn đào sâu nghiên cứu, như thể thật sự muốn học y thuật của Tuân thị.
Hắn không những không ngại, ngược lại còn rất mong mỗi ngày được giảng giải cho nàng.
Không rõ từ khi nào, hắn luôn muốn đáp ứng mọi yêu cầu của nàng.
Có lẽ vì nàng là minh quân, còn hắn là đệ tử Tuân thị.
Đệ tử Tuân thị sinh ra là vì minh quân.
Phò tá nàng, vì nàng sinh, vì nàng tử, vì nàng mà vào sinh ra tử, đó chính là sứ mệnh của họ, nên hắn cam tâm tình nguyện.
Thời gian trôi rất nhanh, thoáng chốc đã đến ngày kỷ niệm một năm lập quốc của Yến quốc.
Vết sẹo trên người Thiên Nhạn chỉ còn lại dấu mờ nhạt. Theo lời Tuân Tử Hoài, chỉ nửa năm nữa sẽ hoàn toàn biến mất. Đôi tay nàng đã hồi phục, ngón tay thon dài trắng mịn, không còn dấu vết chai sạn hay thô ráp.
Thuốc mỡ do hắn điều chế, nàng đều đặn dùng mỗi ngày.
Cơ thể này đã được điều dưỡng đến trạng thái rất tốt.
Còn khuôn mặt, cũng đã khôi phục hơn trước rất nhiều.