Một tháng sau, Thiên Nhạn tấm tắc nhìn hai bàn tay đã khôi phục khá nhiều, y thuật của Tuân thị quả nhiên danh bất hư truyền.
Bàn tay nàng đã trắng hơn, vết sẹo cũng mờ đi không ít.
Lớp da mới mọc ra không còn chai sạn, chạm vào mịn màng dễ chịu.
Những bộ phận khác trên cơ thể cũng dần thay đổi, nhưng không rõ rệt như đôi tay. Dù vết sẹo đã nhạt đi phần lớn, vẫn còn dấu tích mờ mờ. Chỉ mới một tháng mà đã có hiệu quả như vậy, đã là rất tốt rồi.
Nàng đứng trước gương, nhìn nữ tử dáng người mảnh khảnh bên trong, không khỏi có chút chờ mong dáng vẻ hoàn chỉnh của mình sau này. Nói thật, đã rất lâu rồi nàng chưa cảm nhận được thân thể của người trưởng thành là thế nào.
“Viên cầu, ngươi nói nếu ta đọc hết y thư của Tuân thị, sau khi trở về có thể trị khỏi vết sẹo trên mặt không?”
Hệ thống 666 ngoi lên: [Y thuật của Tuân thị rất tốt, nếu không có gì ngoài ý muốn thì hẳn là được.]
Thật ra nó cũng không chắc. Nhưng đứng trước kí chủ đại nhân hung tàn, lúc nào cũng có thể tiện tay xé nó, nó không dám nói quá tuyệt đối.
“Xem ra ngươi cũng không chắc.”
“Ta cũng không chắc.” Thiên Nhạn nhàn nhạt nói: “Mấy thứ thuốc rác rưởi lấy từ Thương thành kia hình như cũng chẳng có tác dụng gì, không phải đám hệ thống kia nói rất thần kỳ sao? Quả nhiên đồ rác rưởi vẫn là đồ rác rưởi.”
Nghe đến hai chữ “hệ thống rác rưởi”, hệ thống 666 vô thức run lên một cái.
Đám người công lược kia đúng là không biết tự lượng sức, mang theo mấy cái hệ thống rác rưởi mà cũng dám tới công lược kí chủ đại nhân. Không nhìn xem bản thân có bao nhiêu cân lượng.
Cuối cùng thì người chết, hệ thống cũng bị phá hỏng, đồ trong Thương thành bị kí chủ đại nhân quét sạch không còn gì.
“Dù sao cũng thử một chút.” Thiên Nhạn nhìn bóng mình trong gương, khóe môi khẽ cong: “Ít nhất vẫn còn một cơ hội.”
“Ta tính ở lại thế giới này lâu thêm một chút, trải nghiệm thân thể người trưởng thành, tiện thể đọc hết y thư của Tuân thị.”
“Bệ hạ, Quốc sư đến.” Thái giám từ bên ngoài bẩm báo.
Thiên Nhạn dừng lại trao đổi với hệ thống, đứng dậy đi ra ngoài.
Tuân Tử Hoài ôm một cái bát ngọc đứng đó, thứ đầu tiên thu hút ánh mắt nàng chính là vật trong tay hắn:
“Đây là gì? Không phải hôm nay đã bôi thuốc mỡ rồi sao? Sao còn phải bôi nữa?”
“Đây là thuốc bôi mặt.” Tuân Tử Hoài nhìn nàng: “Có thể khiến da trở nên trắng mịn, tựa như da trẻ sơ sinh. Bệ hạ, người có muốn không?”
“Muốn, sao lại không muốn?” Ai lại cự tuyệt chuyện làm mình đẹp hơn chứ.
“Vậy mời bệ hạ ngồi xuống.”
Lớp cao lạnh được bôi lên mặt, cảm giác mát dịu lan ra, rất dễ chịu. Thiên Nhạn thuận tay cầm y thư bên cạnh đọc. Tuân Tử Hoài bôi rất cẩn thận, không để dính vào mắt nàng dù chỉ một chút.
“Quốc sư đúng là đa tài.” Thiên Nhạn không nhịn được khen một câu. Người này dùng thật sự rất tốt, khiến nàng nhớ tới một người trước kia cũng từng dùng rất thuận tay.
“Người có thể để ta đối xử như vậy chỉ có bệ hạ. Trong thiên hạ không ai có vinh hạnh này. Đổi lại người khác, dù chỉ một viên thuốc ta cũng không cho.”
“Quốc sư, ngươi có muốn gì không? Ở bên cạnh ta lâu như vậy, công lao không nhỏ, ngoài danh hiệu Quốc sư ra, ngươi cũng không muốn thêm ban thưởng sao?”
“Trong hoàng cung cái gì cũng có, ta không cần.” Tuân Tử Hoài vừa bôi thuốc vừa nghiêm túc đáp: “May mắn lớn nhất đời ta, chính là được phò tá bệ hạ.”
“Đúng rồi bệ hạ, chuyện của Ninh Sơn Vương người định xử lý thế nào? Cứ để hắn ngày ngày nổi điên đi tìm thần y như vậy sao?”
Thiên Nhạn liếc hắn:
“Không phải do ngươi làm sao? Thả tin thần y ra khắp nơi, nếu không hắn sao lại vội vàng như vậy? Hiện tại hắn cũng đang hoang mang rối loạn đấy thôi.”