Nói xong, cô theo bản năng hơi rụt vai lại, chuẩn bị tinh thần đón nhận thái độ thiếu kiên nhẫn hay những lời gắt gỏng của chồng như trước kia.
Nhưng cô không thể không nói! Nhắc đến những khoản nợ chồng chất, Từ Oánh lại thấy nhói lòng. Khoản tiền 6.000 tệ dưỡng già của bố mẹ, rồi nợ người quen, bạn bè gom lại cũng hơn 4.000 tệ nữa – tất cả là tảng đá đè nặng lên vai cô suốt 6 năm qua.
Dù bố mẹ có oán trách, nhưng thấy cô một mình nuôi con vất vả, ông bà vẫn thường lén lút tiếp tế. Chính vì thế mà chị dâu không ít lần đá thúng đụng nia, nói lời mỉa mai cay nghiệt. Để bố mẹ không khó xử, dạo này cô gần như chẳng dám về nhà ngoại.
Mấy năm nay chắt bóp, thắt lưng buộc bụng, cô cũng mới trả được một phần nhỏ, hiện vẫn còn nợ họ hàng bạn bè hơn 2.000 tệ, còn tiền của bố mẹ thì chưa trả được đồng nào.
Thế nhưng, cơn thịnh nộ mà cô lo sợ đã không xảy ra.
Bùi Dục chẳng những không giận, mà khóe môi còn nở nụ cười ôn hòa. Anh nắm tay cô dẫn đến bên cạnh túi hành lý, ngồi xổm xuống rồi kéo khóa một ngăn bí mật bên trong.
Khi Từ Oánh nhìn thấy những xấp tiền mặt dày cộm, được sắp xếp gọn gàng ngay ngắn bên trong, đôi mắt cô trợn tròn kinh ngạc. Cô theo bản năng đưa tay bịt chặt miệng để ngăn bản thân không thốt lên tiếng hét!
"Chỗ... chỗ này..." Cô chấn động đến mức không nói nên lời.
Bùi Dục ngước lên nhìn cô, giọng nói trầm ổn và đầy sức nặng: "Oánh Oánh, em thấy đấy, chuyện tiền bạc em không cần phải lo lắng nữa. Sáng sớm mai chúng ta sẽ về nhà bố mẹ, trả lại số tiền dưỡng già cho ông bà trước. Sau đó, chúng ta sẽ lần lượt đến từng nhà người quen để xin lỗi và hoàn trả toàn bộ, cả vốn lẫn lãi cho họ!"
Gánh nặng đè nén suốt 6 năm trời đột ngột được trút bỏ, bao nhiêu uất ức và sợ hãi trong lòng Từ Oánh lập tức vỡ òa. Nước mắt cô lã chã rơi như chuỗi hạt đứt dây, từ thổn thức không thành tiếng dần biến thành tiếng khóc nghẹn ngào không thể kìm nén.
Cô khóc không phải vì buồn, mà là vì sự nhẹ nhõm đến tột cùng.
"Hức... Bùi Dục, anh có biết 6 năm qua em đã sống thế nào không? Những khoản nợ đó, những lời ra tiếng vào đó... nó ép em... ép em đến mức không thở nổi. Đã bao lần em tưởng mình không sống nổi nữa, nhưng nhìn Hiểu Hiểu còn quá nhỏ, em... em lại nghĩ đến anh..."
Bùi Dục đứng dậy, ôm chặt cô vào lòng, mặc cho nước mắt cô thấm ướt ngực áo mình. Anh vừa vỗ về lưng cô, vừa lặp lại lời xin lỗi đầy chân thành: "Anh biết, anh biết cả rồi... Xin lỗi em, đều là tại anh không tốt. Mọi chuyện qua rồi, không sao nữa, từ nay về sau anh sẽ không bao giờ rời xa mẹ con em, chúng ta sẽ cùng nhau gây dựng lại cuộc sống thật tốt..."
Trong phòng khách chỉ còn lại tiếng khóc giải tỏa của Từ Oánh và lời trấn an dịu dàng của Bùi Dục.
Thế nhưng, đằng sau cánh cửa phòng đang đóng chặt kia, một bóng dáng nhỏ bé đang áp sát vào khe cửa, im lặng nghe ngóng mọi động tĩnh bên ngoài.
Bùi Dục đang ôm lấy Từ Oánh vỗ về thì bỗng cảm thấy dưới chân đau nhói.
Anh cúi đầu nhìn xuống, chẳng biết từ lúc nào, bé Hiểu Hiểu đã lao từ trong phòng ra như một con báo nhỏ. Tay em siết chặt một khúc gỗ ngắn không biết lượm được ở đâu, cứ thế dùng sức nện liên tiếp vào chân anh.
Gương mặt nhỏ nhắn đầy vẻ giận dữ, cái miệng nhỏ không ngừng hét lên: "Đồ người xấu! Đồ tồi! Không được bắt nạt mẹ tôi!"
Thì ra, Hiểu Hiểu ở trong phòng nghe thấy tiếng mẹ khóc càng lúc càng dữ dội, cứ ngỡ "ông bố lạ mặt" này đang bắt nạt mẹ mình. Trong cơn sốt sắng bảo vệ mẹ, em chẳng còn sợ hãi gì nữa mà lao thẳng ra "tham chiến".