Xuyên Nhanh: Sổ Tay Tẩy Trắng Của Người Cha Cặn Bã

Chương 7: THẬP NIÊN 90 – NGƯỜI CHA BẠC TÌNH VỨT BỎ VỢ CON

Trước Sau

break

Thấy con gái chạy biến vào phòng rồi khóa trái cửa phát ra tiếng "rầm", Từ Oánh cuống cuồng cả lên.

Cô vội vàng tiến lại gần, gõ nhẹ vào cánh cửa: "Hiểu Hiểu? Hiểu Hiểu! Mở cửa ra con, sao con lại thế này?"

Giọng cô vừa bất đắc dĩ vừa có chút trách cứ: "Chẳng phải trước đây ngày nào con cũng bám lấy mẹ hỏi bao giờ bố về sao? Giờ bố về thật rồi, sao con không chào lấy một câu mà lại khóa cửa hả?"

Bên trong im lìm, không một tiếng đáp lại.

Từ Oánh lại kiên nhẫn khuyên nhủ bằng giọng nhẹ nhàng: "Hiểu Hiểu ngoan, mở cửa cho mẹ vào nào. Bố mua cho con bao nhiêu quần áo mới với đồ chơi đẹp lắm..."

Bên trong vẫn không hề có động tĩnh. Sự kiên nhẫn của Từ Oánh dần cạn sạch, mặt cô thoáng hiện vẻ giận dữ, quay người định đi tìm chìa khóa: "Cái con bé này càng ngày càng quá quắt! Hôm nay tôi phải cho nó một trận..."

"Oánh Oánh, đừng làm thế." Bùi Dục kịp thời bước tới, giữ lấy cánh tay cô, ôn tồn khuyên giải: "Con còn nhỏ, với anh lại xa lạ nên có tâm lý đề phòng là chuyện thường. Chúng ta ép quá lại phản tác dụng. Cứ từ từ thôi, ở cùng nhau một thời gian quen hơi là ổn ngay ấy mà."

Anh kéo người vợ vẫn còn đang hậm hực ngồi xuống chiếc ghế sô pha cũ, rồi xoay người mở chiếc túi hành lý cỡ đại ra.

"Em xem, anh mang về cho em bao nhiêu thứ này." Anh vừa nói vừa lần lượt lấy quà ra.

Từng món đồ thời thượng, thậm chí có thể coi là xa xỉ ở cái huyện Bình Hà này lần lượt hiện diện: Những chiếc váy hoa nhí mẫu mới nhất từ Hồng Kông, áo khoác dạ len dày dặn, giày da nữ kiểu dáng tinh tế, chiếc túi xách in chữ nước ngoài sang trọng, và cả một lọ nước hoa nhìn vỏ thôi đã biết không rẻ tiền...

Chỉ một loáng, trên tay và xung quanh chỗ Từ Oánh ngồi đã chất đầy đồ đạc. Cô trợn tròn mắt nhìn những thứ vốn chỉ thấy trên họa báo, miệng lắp bắp mãi mới thốt nên lời: "Chỗ... chỗ này hết bao nhiêu tiền hả anh? Anh Dục, lấy đâu ra mà lắm tiền thế?"

Bùi Dục chỉ cười không đáp ngay, trái lại còn bí mật rút từ ngăn trong túi hành lý ra một hộp trang sức nhỏ nhắn. Anh đưa tới trước mặt cô, ánh mắt tràn đầy dịu dàng: "Mở ra xem đi, em có thích không?"

Từ Oánh ngần ngại đón lấy, cẩn thận mở nắp hộp. Một sợi dây chuyền vàng óng ánh, lấp lánh đang nằm im lìm trên lớp vải nhung đỏ!

Cô nghẹt thở, ngón tay run rẩy, nhưng không hề lộ ra vẻ mừng rỡ như Bùi Dục tưởng tượng.

Cạch! Cô đóng sầm nắp hộp lại, nhét trả vào tay Bùi Dục, giọng kiên quyết: "Em không nhận đâu! Anh mang đi trả đi!"

Bùi Dục ngẩn người, kinh ngạc hỏi: "Sao lại không nhận? Oánh Oánh, anh nhớ hồi trước khi cưới, lần nào đi ngang tiệm vàng em cũng đứng ngắm mãi, bảo là muốn có một sợi mà? Hay là... kiểu này em không thích? Không sao, lần sau anh đưa em ra tận tiệm, em thích mẫu nào mình lấy mẫu đó, được không?"

"Không phải chuyện kiểu dáng!" Từ Oánh đột ngột đứng phắt dậy, lo lắng nắm lấy cổ tay Bùi Dục, mắt đầy vẻ bất an: "Em không cần gì hết! Bùi Dục, anh nói thật cho em biết, anh... anh lấy đâu ra nhiều tiền thế này? Có phải anh làm chuyện gì xấu ở bên ngoài không?"

Giọng cô run lên bần bật, rõ ràng là đã nghĩ xiên xẹo sang hướng khác.

Bùi Dục bấy giờ mới vỡ lẽ, hóa ra vợ lo tiền này là tiền bất chính. Anh vừa thấy buồn cười vừa thấy xót xa, nắm chặt lấy những ngón tay lạnh ngắt của cô, nhìn sâu vào mắt vợ và nghiêm túc khẳng định:

"Oánh Oánh, em nghĩ đi đâu thế! Anh không làm chuyện gì xấu cả! Từng đồng tiền này đều là tiền sạch, do anh dùng cái đầu và bản lĩnh của mình kiếm về!"

Từ Oánh quan sát kỹ biểu cảm của anh, thấy ánh mắt anh trong veo, thần thái thản nhiên không giống đang nói dối, sợi dây thần kinh căng thẳng bấy giờ mới hơi giãn ra.

Nhưng cô vẫn kiên trì: "Kể cả anh tự kiếm được thì cũng không thể vung tay quá trán như thế này! Kiếm tiền bây giờ khó thế nào anh biết không, xưởng mình mấy năm nay lương không tăng một xu, lại còn hay nợ lương nữa. Với lại..."

Nói đến đây, cô ngập ngừng một chút, khẽ liếc nhìn Bùi Dục rồi mới dè dặt chọn lời: "Với lại, mấy năm trước anh mượn nợ người ta, rồi cả tiền dưỡng già của bố mẹ em nữa, đều phải trả hết. Chúng ta... chúng ta phải tiết kiệm mới được."
 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc