Cố Thiển Vũ vừa mới cúp điện thoại, Tịch Diên lại gọi tới.
Hừ, cái tên này đúng là chưa thấy quan tài chưa đổ lệ, Cố Thiển Vũ tiếp tục ngắt máy.
Tịch Diên dường như đang muốn đấu khí với Cố Thiển Vũ, cô cứ cúp thì hắn cứ gọi, kiên trì đến mức khiến cô cảm thấy vô cùng cạn lời.
Cái tên này rảnh rỗi sinh nông nổi, đúng là hạng người thiếu đòn mà.
Đến khi Tịch Diên gọi lại lần nữa, Cố Thiển Vũ không ngắt máy nữa mà nhấn nút nghe.
Dường như không ngờ rằng Cố Thiển Vũ sẽ bắt máy, đầu dây bên kia sững lại một chốc, sau đó mới truyền đến một tràng gào thét đầy giận dữ.
"Cô muốn chết đúng không? Dám cúp điện thoại của tôi nhiều lần như vậy!" Tịch Diên nổi trận lôi đình gào vào điện thoại.
Người phụ nữ này trước kia ngay cả nói lớn tiếng với hắn cũng không dám, giờ đây lại dám cả gan cúp máy của hắn. Tịch Diên vừa kinh ngạc vừa phẫn nộ, cảm thấy Cố Thiển Vũ đang cố tình làm hắn mất mặt.
"..." Cố Thiển Vũ câm nín.
Tịch Diên gọi cho cô nhiều cuộc như vậy, chỉ để nói mỗi câu này thôi sao?
Chậc, đầu óc đúng là có vấn đề.
Cố Thiển Vũ chẳng buồn đáp lời, quả quyết cúp máy một lần nữa, tiện tay kéo luôn số của Tịch Diên vào danh sách đen.
Dù sao cô và Tịch Diên bây giờ cũng đã hoàn toàn trở mặt, chẳng ngại gì việc nợ thêm một món ân oán này.
Nghe tiếng "tút tút" báo hiệu cuộc gọi đã bị ngắt từ điện thoại, đáy mắt Tịch Diên lộ ra một luồng hàn ý khiến người ta phải rùng mình. Hắn thẳng tay ném mạnh chiếc điện thoại xuống đất, vỡ tan tành.
Hải Đường, giỏi, giỏi lắm!
Tịch Diên nở một nụ cười, nụ cười âm sâm khủng khiếp, mang theo mười phần lệ khí.
Sở dĩ trước nay Tịch Diên không dám động vào Hải Đường là vì kiêng dè Tịch lão tướng quân. Ông cụ luôn yêu thương, bảo bọc Hải Đường như con gái ruột, chỉ cần hắn đụng đến một sợi tóc của cô, ông chắc chắn sẽ dạy cho hắn một bài học nhớ đời.
Nói cách khác, nếu ông cụ không có mặt ở nhà, vậy thì Cố Thiển Vũ sẽ chẳng còn chỗ dựa nào nữa.
Cố Thiển Vũ hoàn toàn xem nhẹ mức độ nham hiểm của Tịch Diên. Để khiến cô mất đi lá chắn, hắn đã cho người mang lão tướng quân rời khỏi biệt thự.
Cố Thiển Vũ không hề hay biết việc Tịch lão tướng quân đã đi vắng. Khi cô đang nằm trên giường ngủ trưa, cánh cửa phòng đột nhiên bị ai đó dùng một chân đá văng ra.
Bị tiếng động lớn làm cho giật mình, Cố Thiển Vũ mơ màng ngẩng đầu nhìn về phía cửa.
Vừa nhìn thấy Tịch Diên với khuôn mặt đầy sát khí đang đứng ở đó, Cố Thiển Vũ lập tức tỉnh ngủ hẳn.
Cô bật dậy nhanh như cá chép nhảy khỏi mặt nước, cảnh giác nhìn Tịch Diên: "Anh tới đây làm gì?"
Tịch Diên không nói lời nào, chỉ từng bước từng bước tiến về phía Cố Thiển Vũ, khí thế hung hãn như muốn ăn tươi nuốt sống người ta.
Cố Thiển Vũ nhíu mày, bộ não nhanh chóng xoay chuyển. Tên này mặt mày hung thần ác sát tìm tới cô để làm gì, nên biết là ông Tịch vẫn còn đang...
Đột nhiên, đồng tử Cố Thiển Vũ co rụt lại. Mẹ kiếp, chẳng lẽ ông ấy không có nhà?
Suy nghĩ này khiến Cố Thiển Vũ lập tức nổ tung, cô vội vàng nhảy xuống giường, định tìm đường tháo chạy.
Nếu không có Tịch lão tướng quân ở đây, cô chẳng khác nào con châu chấu sau mùa Thu, chẳng thể nhảy nhót được bao lâu trước mặt Tịch Diên, dù cho lúc này một cánh tay của hắn vẫn còn đang bị thương.
Quả nhiên, Tịch Diên không để Cố Thiển Vũ có cơ hội chạy thoát, hắn lao tới, một tay đè chặt cô xuống giường.
Tịch Diên bóp chặt lấy cổ Cố Thiển Vũ, biểu cảm của hắn lạnh lẽo không một chút hơi ấm, khiến Cố Thiển Vũ cảm thấy lạnh toát cả sống lưng.
Chết tiệt, tên này không lẽ định bóp chết cô thật sao?
Từ đầu đến cuối Tịch Diên không nói một lời, lực tay của hắn ngày càng lớn, Cố Thiển Vũ cảm thấy không khí trong phổi đang dần bị rút cạn.
Lúc này Cố Thiển Vũ đã hoàn toàn chắc chắn, Tịch Diên thực sự muốn giết mình.
Gương mặt cô đỏ bừng, bị Tịch Diên bóp đến mức suýt chút nữa là trợn trắng mắt.
Cô nén lại cảm giác khó chịu đến cực điểm, đứt quãng rặn ra từng chữ từ kẽ răng: "Muốn giết... thì ra tay nhanh chút đi... Tôi chết rồi... vừa hay có thể làm con dâu nhà họ Tịch cả đời... làm vợ anh suốt kiếp."