Xuyên Nhanh: Nữ Phụ Pháo Hôi Muốn Phản Công

Chương 37

Trước Sau

break

Ngay lúc Cố Thiển Vũ đang nằm trên giường thoải mái suy tính mọi chuyện, thì ở dưới lầu, Tịch Diên và Tịch lão tướng quân đã hoàn toàn nói chuyện không nổi nữa. Tịch Diên sập cửa bỏ đi, khiến lão tướng quân tức đến mức suýt chút nữa đã rút roi ra quất hắn.

Kể từ khi giận dữ bỏ đi, liên tục mấy ngày liền Tịch Diên không hề trở về, sắc mặt Tịch lão tướng quân cũng ngày càng khó coi.

"Con cứ yên tâm, chỉ cần lão già này còn sống ngày nào, con vẫn mãi là con dâu của nhà họ Tịch." Tịch lão tướng quân nói với Cố Thiển Vũ.

Ông sợ cô sẽ vì Tịch Diên mà nản lòng thoái chí, nên càng đối xử tốt với cô hơn, chuyện gì cũng thuận theo ý cô.

Mỗi lần thấy Tịch lão tướng quân cứ đi theo sau hỏi han xem cô có cần cái này hay cái kia không, Cố Thiển Vũ lại cảm thấy xót xa.

Lúc này không biết Tịch Diên đang ở xó xỉnh nào đó tình tứ mặn nồng với Thẩm Tích Tích, lại để cha già của mình đi dọn dẹp đống hỗn độn mà hắn để lại.

Loại người như Tịch Diên, phận làm con mà lại khiến cha mẹ phiền lòng là bất hiếu; phận làm chồng lại chẳng màng đến cảm nhận và an nguy của vợ mình, cứ mãi quấn quýt bên kẻ thứ ba, thật chẳng hiểu nổi tại sao hắn lại có thể là "con cưng của thế giới" cơ chứ.

Mấy ngày nay Tịch Diên quả thực luôn ở bên cạnh Thẩm Tích Tích. Hắn đã phải tốn bao nhiêu công sức mới khiến Tích Tích tin rằng hắn và người phụ nữ đê tiện kia không có chút can hệ nào.

Tuy Tích Tích bằng lòng tin hắn, nhưng lại tỏ ý không muốn dây dưa với một người đã có vợ như hắn nữa. Mọi người đều mắng cô ấy là kẻ thứ ba, cô ấy không muốn làm kẻ thứ ba.

Tịch Diên thật lòng yêu Thẩm Tích Tích, nghe thấy cô ta đòi đoạn tuyệt quan hệ, cảm giác đó còn đau đớn hơn bị dao đâm vào người.

Nhìn Thẩm Tích Tích mặt mày ủ rũ, Tịch Diên càng thêm chán ghét người phụ nữ đê tiện Hải Đường kia. Cô ta không chỉ cắm sừng lên đầu hắn, mà còn chiếm giữ vị trí Tịch phu nhân không chịu ly hôn.

Để Thẩm Tích Tích có thể không chút gánh nặng mà chấp nhận mình, Tịch Diên nén giận gọi một cuộc điện thoại cho Cố Thiển Vũ, hẹn cô ra ngoài gặp mặt.

Cố Thiển Vũ chẳng hề ngạc nhiên khi Tịch Diên gọi cho mình.

Thẩm Tích Tích từ nhỏ đã sống trong nhung lụa, sau này lại được Tịch Diên cưng chiều, ai dám nói với cô ta một câu nặng lời?

Bây giờ liên tục bị người ta mắng là kẻ thứ ba, với tính cách thích làm mình làm mẩy của Thẩm Tích Tích, dĩ nhiên cô ta sẽ lải nhải đủ điều với Tịch Diên kiểu như "em không muốn làm kẻ thứ ba" này nọ.

Tịch Diên hễ cứ đụng đến chuyện của Thẩm Tích Tích là đầu óc lại có vấn đề, tự nhiên sẽ không để bảo bối của mình chịu uất ức, thế nên hắn chắc chắn sẽ tìm cô để ép ly hôn.

Có điều vì kiêng dè Tịch lão tướng quân nên Tịch Diên không dám nghênh ngang tìm tới cửa ép cô, chỉ đành gọi điện hẹn gặp ở ngoài.

"Bây giờ tôi không rảnh, có chuyện gì thì đợi anh về rồi chúng ta nói chuyện sau." Cố Thiển Vũ dứt khoát từ chối lời đề nghị gặp mặt của Tịch Diên.

Đầu óc Tịch Diên có vấn đề, chẳng lẽ lại tưởng người khác cũng giống hắn chắc? Nếu cô mà đi ra ngoài, chắc chắn sẽ bị Tịch Diên lột một tầng da!

Hiện tại cô có Tịch lão tướng quân làm chỗ dựa, Tịch Diên thấy cô còn phải cụp đuôi lại.

Đùa gì thế, ông Tịch mà nổi trận lôi đình thì thật sự sẽ rút roi quất người đấy, Tịch Diên cũng không ngu đến mức tự mình vác xác về đây chịu đòn.

Thái độ quá đỗi hời hợt của Cố Thiển Vũ khiến đáy mắt Tịch Diên hiện lên vẻ u ám, tàn nhẫn: "Cô tưởng có ông già chống lưng thì tôi không dám làm gì cô chắc?"

Nghe câu này của Tịch Diên, Cố Thiển Vũ chỉ biết "hề hề" một tiếng trong lòng.

Có giỏi thì anh về đây, không sợ ăn roi thì cứ về đây mà ra oai thử xem, bây giờ ông cụ đang tức đến nghiến răng nghiến lợi kìa.

"Ừ, anh giỏi, anh giỏi nhất là trút giận lên phụ nữ mà." Cố Thiển Vũ hờ hững mỉa mai Tịch Diên.

Cũng chẳng đợi Tịch Diên kịp mở miệng mắng mỏ, Cố Thiển Vũ trực tiếp cúp máy luôn.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương