Tim Tần Ý như ngừng đập, con ngươi đen sẫm hơi co lại. Sao 012 lại ở đây?
Nhưng rõ ràng bây giờ không phải lúc để hỏi chuyện đó. Tần Ý gần như theo bản năng ôm lấy 012, lúc này mới phát hiện có điều không ổn.
Chiếc quần tây được cắt may tinh xảo đã bị xé thành mấy mảnh vải rách. Vừa nhấc người lên, những mảnh vải ấy liền rơi lả tả xuống đất như bông tuyết. Chỉ còn lại lớp vảy lạnh lẽo chạm tay, dưới ánh trăng trắng nhạt phản chiếu lấp lánh, rõ ràng là chiếc đuôi xinh đẹp của người cá.
012… biến thành người cá rồi sao?
Thế nhưng không xa phía trước chính là khu phố sầm uất, người qua kẻ lại tấp nập. Tần Ý không kịp nghĩ nhiều, cởi áo vest của mình quấn quanh chiếc đuôi cá đang thoi thóp, ôm 012 chui vào xe.
Gia thế hiển hách đúng là tốt thật. Gặp chuyện thế này cũng chẳng cần tự lái xe, có thể an tâm ngồi phía sau xử lý vết thương cho 012.
Chỉ là 012 dường như bị thương rất nặng. Tần Ý vừa định vén áo lên xem tình hình thì một cái tát đã nhanh như sét đánh thẳng vào mặt.
"Chát!"
Âm thanh giòn tan vang dội.
Tần Ý bị đánh đến choáng váng, còn tưởng là 012 đã tỉnh. Cúi đầu nhìn lại, giữa hai hàng mày của người cá cau chặt hơn, đôi mắt vẫn khép kín, hiển nhiên chưa hề tỉnh lại.
Hắn đành quy chuyện này vào sự trùng hợp.
Nhưng tiếp theo thì…
Tần Ý cởi cà vạt cho 012.
Chát!
Tần Ý buộc gọn mái tóc dài cho 012.
Chát!
Tần Ý lột ra toàn bộ bộ quần áo đã bị máu nhuộm đỏ của 012.
Chát! Chát! Chát!
Đây là lần đầu tiên cậu chủ đưa người về nhà. Người tài xế trung niên hơn bốn, năm mươi tuổi của nhà họ Tần toát mồ hôi lạnh, rất chủ động kéo tấm chắn riêng tư ở giữa lên, hoàn toàn không dám ngoái đầu nhìn về phía sau. Trong lòng ông chỉ có bốn chữ to đùng, giới này thật loạn.
Nếu không phải 012 từ đầu đến cuối đều nhắm chặt mắt, Tần Ý thậm chí còn nghi ngờ đây là hệ thống nhà mình vì bất mãn với những nhiệm vụ thất bại trước đó mà cố tình ra tay đánh hắn. Nếu không thì tại sao lần nào cũng có thể tát trúng mặt chính xác như vậy?
Tần Ý tủi thân, nhưng Tần Ý không nói ra. Hắn chỉ sờ sờ má, cảm thấy số cái tát hắn ăn trong cả đời cộng lại cũng không nhiều bằng hôm nay.
Bị tát thì cũng chỉ là chuyện nhỏ, vấn đề là động tác kỹ năng tự động kích hoạt này có biên độ quá lớn, khiến vết thương trên người cá hết lần này đến lần khác bị kéo rách. Tần Ý bất lực, đành dùng cà vạt trói hai tay của 012 lại, lúc này mới có thể yên ổn bôi thuốc được một lúc.
Nhưng Tần Ý vẫn nghĩ không thông, vì sao 012 vốn là hệ thống phản diện lại xuất hiện ở đây, còn biến thành một con người cá toàn thân đầy thương tích?
Rõ ràng 012, người luôn có thành tích xuất sắc, cực kỳ chán ghét kiểu ký chủ liên tục thất bại như hắn. Nay đã thoát khỏi cái gánh nặng kéo chân là hắn này lẽ ra đã sớm trói định ký chủ mới, bắt đầu nhiệm vụ phản diện tiếp theo rồi mới phải, sao lại…
Ánh mắt người đàn ông hơi rũ xuống, dừng lại trên người cá trước mặt, thoáng có chút thất thần.
Hắn chưa từng thấy 012 trong dáng vẻ như thế này.
Gắn kết với 012 đã lâu, họ cùng nhau xuyên qua vô số thế giới, làm vô số nhiệm vụ. 012 trước sau vẫn luôn mang dáng vẻ lạnh lùng như băng sương, xa cách vô tình, giống như một trận đại tuyết mênh mang hư ảo chưa từng vương bụi trần, cũng chưa từng thấy mùa xuân.
Tần Ý từng nghe những ký chủ khác buôn chuyện rằng, trước khi làm hệ thống, 012 chính là tu vô tình đạo, luôn là đệ tử ưu tú nhất trong tông môn. Chỉ là không biết vì sao đến lúc sắp phi thăng lại thất bại thảm đạm. Hơn mười đạo thiên lôi bổ thẳng xuống người y, kinh mạch đứt đoạn, da thịt rách toạc.
Thế là y trở thành một phế nhân hoàn toàn, hai tay vô lực, không chỉ đến kiếm của mình cũng không cầm nổi, thậm chí bút cũng chẳng thể nắm vững.
Còn vì sao về sau lại trở thành hệ thống, Tần Ý không dò hỏi được kết quả chính xác. Có người nói là vì y nhu nhược, muốn trốn tránh ánh mắt dị dạng trong tông môn, trốn tránh những quá khứ không chịu nổi ấy nên giả chết thoát thân, giao dịch với quan chấp hành.
Nhưng Tần Ý biết, tuyệt đối không phải nguyên nhân đó. Bởi vì vị quan chấp hành kia tuy nhìn có vẻ tùy tâm sở dục, nhưng trên thực tế, chưa bao giờ giao dịch với những người vẫn còn hy vọng sống tiếp trên đời này.
Chỉ có những người đau khổ đến tuyệt vọng, hoặc đã không còn thuốc chữa. Chỉ có những người chết quá thê thảm đến mức không dám nhìn thẳng. Chỉ có những linh hồn vỡ vụn đến mức không thể luân hồi… mới có khả năng nhận được cơ hội như vậy.
Nếu là thế, vậy 012 đã trở thành hệ thống bằng cách nào?
Về những điều này, Tần Ý xưa nay chưa từng dám nghĩ sâu. Hắn chỉ biết rằng, từ lần đầu tiên 012 nhìn thấy hắn, sắc mặt đã lạnh lẽo như băng, mày nhíu chặt, vô cùng chán ghét hắn.