"Chú thỏ" ngẩng lên, hàng mi dài rung động, đôi mắt vừa ngây thơ vừa sáng ngời, rụt rè cắn nhẹ môi đỏ: "Xin lỗi."
Tần Ý chỉ cảm thấy đầu óc mình như bị thứ gì đó đập trúng, tinh thần hoảng hốt, thậm chí quên mất mình vốn định làm gì. Hắn theo bản năng vươn tay ra, muốn vuốt ve đôi môi của người trong lòng.
Cho đến khi một luồng ánh sáng xanh lục chính nghĩa chắn ngay trước mặt: [Ký chủ!]
Lúc này Tần Ý mới bừng tỉnh khỏi trạng thái hoảng hốt, nhíu mày, đẩy người trước mặt ra, rồi nhanh chóng bước lên sân thượng, để gió lạnh thổi qua cho đầu óc tỉnh táo hơn đôi chút.
Trước kia làm phản diện, thứ hắn nhận được toàn là ác ý. Đây là lần đầu tiên làm người bình thường, Tần Ý hiếm hoi bị người khác dắt mũi. Nghĩ lại trạng thái mất năng lực suy nghĩ mấy phút trước đó, trong lòng hắn vẫn còn có chút khó chịu: [Vừa rồi là chuyện gì vậy?]
666 đáp: [Ký chủ, ANH quên rồi sao? Thụ chính của truyện này chính là người sở hữu hào quang siêu cấp vạn người mê đó.]
Cơ thể Tần Ý khẽ khựng lại. Thì ra đây chính là hào quang vạn người mê. Quả thật rất mạnh, không hổ là nhân vật chính.
Khi hắn làm phản diện, chưa từng được hưởng đãi ngộ tốt đến vậy.
Cũng khó trách tất cả đàn ông gặp Bạch An Nhiên đều không thể tự kiềm chế mà yêu cậu ta. Ai mà ngờ được có người lại mang theo bên mình một cỗ máy thôi miên sát thương cực mạnh mọi lúc mọi nơi chứ?
Không chỉ thôi miên, còn là vũ khí sát thương thị giác. Chỉ cần lỡ đối diện vài giây là trúng chiêu, còn hiệu quả hơn cả thuốc xuân. Phải nói rằng bàn tay vàng này mở cũng quá lớn, nguyên chủ bị hại như vậy cũng chẳng có gì lạ.
Vừa mới hiểu xong chuyện này, chẳng biết Bạch An Nhiên theo lên từ lúc nào, lại như u hồn xuất hiện phía sau Tần Ý: "Thưa... thưa anh, tôi không quen chỗ này lắm, có thể đi cùng anh không..."
Vừa mới chạm mặt không lâu, giờ giọng nói này vang lên là Tần Ý đã biết ngay ai đang nói chuyện với mình. Lần này hắn không do dự chút nào, trực tiếp giật cà vạt che mắt lại, nhắm mắt nói bừa: "Xin lỗi, tôi bị mù, không nhìn thấy cậu."
Bạch An Nhiên: "..."
Dường như nhận ra sự né tránh của người đàn ông đối với mình, cậu ta lại có chút căng thẳng cắn môi, túm lấy tay áo vest của Tần Ý: "Anh... anh ghét tôi sao?"
Tần Ý không nhiều lời, chỉ lặng lẽ dùng một tay đẩy cậu ta ra xa, rồi nói: "Không, tôi chỉ đơn thuần là mù mắt thôi."
Bạch An Nhiên còn định kéo tay áo hắn: "Anh này..."
Tần Ý cực kỳ nhanh nhẹn tránh khỏi sự chạm vào của cậu ta, sau đó như chạy nạn tận thế, lập tức rời khỏi nơi này.
Dọc đường tuy va va đập đập, hất đổ không ít đồ đạc, nhưng hoàn toàn không làm chậm lại tốc độ bỏ chạy của người đàn ông.
Quả cầu xanh lục nhỏ cũng bay theo hắn suốt chặng đường, vừa bay vừa tỏa ra ánh sáng xanh chói lòa, vừa xanh vừa nghi hoặc: [Ký chủ, lát nữa công chính sẽ tới đó, anh không ở lại buổi tiệc thêm chút nữa sao?]
Tần Ý dứt khoát lắc đầu: [Không, Tiểu Lục. Với hào quang vạn người mê của cậu ta, chúng ta vẫn chưa đủ hiểu rõ. Nếu ở lại nữa, tôi sợ tôi sẽ...]
666: [Thất thân?]
Tần Ý: [Lỡ tay đánh người.]
666 cũng là lần đầu tiên làm hệ thống, đối với tình huống này thì trầm ngâm suy nghĩ: [Ồ…]
[Nhưng mà, ký chủ,] Quả cầu xanh nhỏ bay tới trước mặt hắn, vẻ mặt nghiêm túc: [Mắt của anh thật sự bị mù rồi sao?]
Tần Ý dùng ánh mắt đầy thương hại nhìn tiểu hệ thống còn non nớt, vừa mới vào nghề mà vẫn vô cùng thuần khiết
"Không mù, đó là tôi lừa…"
Lời giải thích còn chưa kịp nói xong, Tần Ý chỉ cảm thấy có thứ gì đó vướng vào chân mình khiến hắn không kịp phản ứng, cả người cứ thế hoa lệ ngã chúi về phía trước.
Hả? Ngã xuống đất rồi, nhưng lại không đau mấy.
Tần Ý cúi đầu xuống, phát hiện dưới người mình hình như đang đè lên thứ gì đó vừa lạnh vừa mềm. Khi ngẩng đầu lên, hắn liền thấy 666 toàn thân tỏa ánh sáng xanh đang nhìn mình bằng ánh mắt thương hại.
Tần Ý: "…" Hắn thật sự không có mù.
Để chứng minh mắt mình vẫn còn dùng tốt, Tần Ý lăn người một cái đứng bật dậy. Dưới ánh đèn đường không mấy sáng sủa, lúc này hắn mới phát hiện thứ mình vừa đè lên hình như là một người.
Mở đèn pin điện thoại, kiểm tra kỹ hơn, Tần Ý lại sững sờ tại chỗ.
Người đàn ông nằm dưới đất trước mắt hắn trông vô cùng thảm hại, trên người mặc bộ vest trắng tinh, chất liệu mềm mại rõ ràng đã bị vật sắc nhọn rạch nát. Toàn thân đầy vết thương, máu tươi nhuộm đỏ khiến gương mặt càng thêm tái nhợt.
Ánh đèn mờ mịt, nhưng đường nét mày mắt của người này vẫn đẹp như sương tuyết. Mái tóc dài màu bạc trắng quấn quanh chiếc cổ hơi ướt, mang theo cảm giác lạnh nhạt nhàn nhạt, lại dường như vì đau đớn mà khẽ cau mày.
…012?