Xuyên Không 80: Mỹ Nhân Điên Này Sợ Gì Chàng Du Côn

Chương 12

Trước Sau

break

Mặt Khương Tâm xịu xuống, cô ta biết ngay mà, cái nhà này chẳng có lấy một người đàn ông nào đáng tin cậy.

Không một ai!

Cô ta chán nản quay người đi vào phòng khách.

Khương Danh Thành lẽo đẽo theo sau lải nhải: “Chị mày không cho mày đi thì đừng có đi đấy nhé. Ở nhà phải nghe lời chị mày... Chồng mày đâu rồi? Trần Thực đi đâu rồi? Bố đang nói với mày đấy! Con bé này, bố làm tất cả cũng chỉ vì muốn tốt cho mày thôi!”

Khương Tâm hừ lạnh một tiếng, chẳng buồn nói chuyện với ông ta.

Cũng không biết đã qua bao lâu.

Khương Duyệt đột nhiên mở bừng mắt, thuận tay đập vào cái gối bên cạnh...

“Quen tay rồi... quên mất đây không phải bệnh viện tâm thần...” Khương Duyệt lẩm bẩm.

Cô dời cái ghế và con dao đang chặn cửa ra, liền thấy trong sân có thêm một người phụ nữ nữa.

Đó là một bà lão trạc bốn năm mươi tuổi, trông rất được chăm chút, đến cả quần áo mặc trên người cũng còn mới đến chín phần, tai còn đeo hai chiếc khuyên tai bạc.

“Duyệt à!” Bà lão ấy vừa nói vừa định lao về phía cô.

Khương Duyệt không nghĩ ngợi gì mà đưa tay đẩy thẳng vào mặt bà ta, vẻ mặt khó hiểu nhìn Khương Danh Thành: “Ai đây?”

Một sự im lặng kỳ quái bao trùm lấy không gian.

“Ối giời ơi bà thông gia! Duyệt, con làm gì thế, đây là mẹ nuôi của con đấy!”

“Mẹ, con đã nói với mẹ rồi, bệnh của Khương Duyệt càng ngày càng nặng hơn, mẹ cứ nhất quyết đòi đến đây làm gì cơ chứ...” Trần Thực rụt rè liếc nhìn sắc mặt của Khương Duyệt, thấy cô không có phản ứng gì, lúc này mới dám bước tới kéo mẹ mình sang một bên!

Anh ta đã nói là đừng đến, đừng đến rồi mà! Đến làm cái gì cơ chứ!

Thấy chưa, vừa đến đã bị người ta cho một cái tát vào mặt rồi đấy...

Nghiêm Thục Lan đỏ hoe mắt sờ sờ mũi mình, bà ta không đau, một chút cũng không đau: “Chẳng phải là do mẹ thấy Duyệt nên vui quá đó sao, ông Khương à, sao con bé về mà ông cũng không báo cho tôi một tiếng, tôi còn...”

Giọng bà ta đột ngột im bặt, chỉ thấy Khương Duyệt túm lấy tay áo bà ta, để lộ ra chiếc vòng tay trắng muốt tròn trịa.

“Đây là của mẹ tôi.” Giọng điệu của Khương Duyệt vô cùng chắc chắn.

Từ lúc nhìn thấy người phụ nữ này, chiếc vòng trên tay bà ta đã bắt đầu chửi rủa, mà chửi phải gọi là bẩn thỉu hết chỗ nói!

“Đồ đĩ thối! Tao bị mày đeo đến thối luôn rồi đây này!”

“Đồ xấu xí ba ngày không tắm! Mau trả tao lại cho tiểu chủ nhân! Tao là của chủ nhân để lại cho cô ấy! Đồ không biết xấu hổ...”

Đây vẫn còn là những câu nghe được, còn lại toàn là những câu không thể nghe nổi phải che đi.

Tai Khương Duyệt bị thổi đến ù cả đi, hay thật, cái giọng này vừa chói vừa sắc!

“Cái gì?” Nghiêm Thục Lan sững sờ, muốn rụt tay về nhưng không được, đối phương trông gầy gầy nhỏ nhỏ, nhưng sức lại khỏe đến đáng sợ.

“Đây là mẹ tôi đưa cho tôi!” Khương Duyệt khẽ hừ.

“Khương Duyệt, cô có thể ăn bậy, nhưng không thể nói bậy được, cái vòng này tôi nhìn từ nhỏ đến lớn! Cô dựa vào đâu mà nói là của cô.” Trần Thực cau mày chắn trước mặt Nghiêm Thục Lan.

“Mày tính là cái thá gì.” Khương Duyệt không nhịn được mà chậc lưỡi.

“Duyệt à, không được nói bậy...” Khương Danh Thành không kìm được mà đứng bên cạnh khuyên nhủ, con gái út của ông ta vừa mới kết hôn, không thể vì chuyện này mà sau này bị nhà chồng ghét bỏ được.

“Ông câm miệng, đồ của mẹ tôi mà ông cũng không giữ được, ông nói được cái thá gì! Cút cút cút!” Khương Duyệt nhìn Khương Danh Thành đã thấy bực, cái vòng này vừa nhìn đã biết là đồ tốt.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc