Xuyên Không 80: Mỹ Nhân Điên Này Sợ Gì Chàng Du Côn

Chương 11

Trước Sau

break

“Ưm a y...” Khương Danh Thành nuốt nước bọt, đưa ngón tay chỉ vào căn phòng cũ của Khương Tâm.

Khương Duyệt cười như không, cười liếc nhìn họ một cái, rồi quay người đi về phòng.

Ăn no rồi thì nên đi ngủ.

Rầm một tiếng, cửa phòng bị đóng lại.

Mọi người lúc này mới thở phào nhẹ nhõm.

“Bố! Đó là phòng của con!” Khương Tâm bất mãn trừng mắt nhìn ông ta, nói nhỏ.

“Thế thì mày đi mà đòi lại! Thôi, tao đi xem mẹ mày thế nào!” Khương Danh Thành hừ một tiếng, hai tay chắp sau lưng, ưỡn cái bụng bia đi về phía nhà xí.

Khương Tâm bên cạnh càng tức mà không dám nói, giậm chân tại chỗ hai cái, lúc này mới nhớ ra mình không phải đến một mình.

“Trần Thực! Ôi, chết rồi, quên mất anh ấy...” Khương Tâm vội vàng chạy ra sân, tìm thấy Trần Thực đang không ngừng nôn khan.

Cô ta đưa tay cởi dây trói cho anh ta.

“Trần Thực, chúng ta về nhà đi... Khương Duyệt đáng sợ quá... chúng ta về ngay bây giờ đi, sau này không đến nữa được không...” Vết hằn trên cổ Khương Tâm đã bắt đầu tím lại.

Trần Thực không dám lên tiếng, nhanh chóng gật đầu.

“Đi? Đi ngay bây giờ?” Khương Tâm lập tức cười toe toét, nhỏ giọng hỏi.

Trần Thực gật đầu, nắm lấy tay Khương Tâm định đi ra ngoài ngay lập tức.

“Đi đâu đấy?” Giọng của Khương Duyệt từ trong phòng vọng ra.

Tim Khương Tâm hẫng một nhịp, mắt trợn tròn xoe!

Nói nhỏ thế mà cũng nghe thấy!

Cô không phải tuổi thỏ, mà là tuổi thuận phong nhĩ chắc!

“Cũng không còn sớm nữa. Chúng em cũng nên về rồi... Chị, bọn em đi trước nhé...” Khương Tâm không dám nhúc nhích, nắm chặt tay Trần Thực, nịnh nọt cười một tiếng.

Một lúc lâu sau, bên trong mới có tiếng vọng ra.

“Hôm nay không được, mụ già kia không ở trong nhà xí một ngày một đêm thì đừng hòng ra ngoài, mày đi rồi ai nấu cơm cho tao?

Cho nên bây giờ mày không được đi.” Khương Duyệt nói xong còn ngáp một cái thật dài.

“Em biết rồi chị...” Khương Tâm sắp khóc đến nơi rồi.

Quỷ dữ! Ác ma!

Trong phòng, Khương Duyệt ôm gối ngủ say sưa, bên cạnh cửa cô còn dùng ghế chặn lại.

Phòng ngừa vạn nhất, lỡ như đối phương nhân lúc cô ngủ say rồi ra tay độc ác thì sao?

Tất cả đều vì tự vệ, cho nên con dao treo lơ lửng, chỉ cần đẩy cửa là rơi xuống, cũng là để tự vệ.

Khương Tâm không được đi, nhưng cô ta đâu có nói Trần Thực không được đi.

Thế là Trần Thực lập tức buông tay Khương Tâm ra, quay đầu rời khỏi cổng nhà họ Khương không một lần ngoảnh lại.

Đùa à, còn không đi nữa thì có khi mạng cũng chẳng còn.

Khương Tâm chỉ đành trơ mắt nhìn theo bóng lưng của Trần Thực, trái tim tan nát thành từng mảnh.

Người đàn ông này chẳng có chút bản lĩnh nào! Một chút cũng không!

Ngay lúc cô ta đang tiu nghỉu chuẩn bị vào nhà, Khương Danh Thành từ trong nhà xí đi ra, sắc mặt tái mét, hai bên má phồng lên như bong bóng.

Chỉ thấy ông ta vội vàng chạy ra.

Một tay vịn vào tường, thở hổn hển.

“Ối giời ơi là trời, cái mùi này còn thối hơn cả xác bà cố tôi chết ba mươi năm nữa! Mẹ mày đã tích bao nhiêu năm phân trong đó vậy hả? Thứ này còn lợi hại hơn cả vũ khí sinh hóa của bọn quỷ nước N nữa!” Khương Danh Thành vốn định vào xem bà ta thế nào, ai ngờ còn chưa kịp bước vào, người đã suýt thì đi tong.

“Bố... con muốn về nhà...” Khương Tâm lặng lẽ lùi lại hai bước, rồi cảm thấy vẫn chưa đủ, lại lùi thêm hai bước nữa.

“Hửm? Chị mày nói sao?” Khương Danh Thành vẫn chưa phát hiện ra trên người mình toàn mùi thối, chỉ thấy đôi mắt tam giác ti hí của ông ta đảo một vòng, rồi rón rén lại gần, nhỏ giọng hỏi.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc