Xuyên Đến Triều Thanh, Trở Thành Phúc Thiếp Đông Con

Chương 43: Ban thưởng hậu hĩnh (1)

Trước Sau

break

Vị tổng giám đốc bá đạo thời phong kiến này vẫn chỉ là một cậu học trò khổ sai phải đi sớm về khuya đến Thượng Thư phòng học tập. Hôm sau, khi hắn dậy, dù đang là giữa mùa hè nhưng trời cũng chỉ mới tờ mờ sáng. Tống Mãn đang ngủ say sưa, mơ màng nghe thấy tiếng động, nàng cố hết sức mở mắt nhưng mí mắt cứ như bị keo dính chặt, không sao mở nổi.

Xuân Liễu đứng bên cạnh nhìn mà sốt ruột, định bước lên gọi khẽ thì Tứ A ca, lúc này đang được các thái giám hầu hạ thay y phục xua tay: “Cứ để nàng ấy ngủ.” Khi nói câu này, mày mắt hắn tràn đầy vẻ thỏa mãn và thư thái. Nam nhân khi đã được ăn no, tâm trạng thường tốt lạ thường, cũng vì thế mà trở nên dịu dàng, thương hoa tiếc ngọc hơn hẳn.

Trong lòng Xuân Liễu vui mừng, thầm mừng cho sự sủng ái của Tứ A ca, vội vàng hành lễ rồi lui xuống. Tứ A ca mặc xong xiêm y, bước sang Noãn các dùng bữa nhẹ, lúc này mới có tâm trí quan sát cách bài trí trong phòng. Thấy màu sắc màn trướng đã cũ, hắn biết quãng thời gian qua Tống Mãn quả thực sống không dễ dàng.

Dù Phúc tấn có chiếu cố thì cũng chỉ đến thế mà thôi, cái thói nâng cao đạp thấp trong cung này hắn hiểu quá rõ.

Nam nhân chính là như vậy, thứ ngươi cầu xin thì không có được, nhưng khi hắn muốn cho thì lại dâng tận tay. Đêm qua hắn còn vì chuyện Tống Mãn có thể đang kể khổ để tranh sủng mà không vui, nhưng sau một đêm mặn nồng, sáng nay tâm trạng đã thư thái, lại sinh ra vài phần xót xa, thương cảm cho tình cảnh khó khăn của nàng thời gian trước.

Nhớ lại bộ dạng ăn mặc giản dị của nàng đêm qua, Tứ A ca dặn dò Tô Bồi Thịnh: “Khi sai người mở kho lấy đồ, nhớ lấy thêm mười xấp lăng sa các loại, mười xấp gấm vóc lụa là, thêm một ít trang sức nữa, mang cả sang đây.”

Tâm trạng hôm nay của hắn rõ ràng rất tốt, dặn dò ban thưởng dù không nói chi tiết, nhưng Tô Bồi Thịnh tự khắc biết phải chọn những món thượng hạng trong đợt tiến cống năm nay mà đưa tới. Tứ A ca lại dặn thưởng thêm hai hộp phấn thơm, trong lòng ngẫm nghĩ vẫn cảm thấy chưa đủ, nhưng lại không rõ thiếu ở đâu. Đã đến giờ ra cửa, hắn đứng dậy rũ bỏ những ý niệm nam nữ triền miên, chuyên tâm đến Thượng Thư phòng.

Lý thị vốn quen hầu hạ Tứ A ca nên cũng quen dậy sớm. Nghỉ ngơi lâu như vậy, men rượu hôm qua đã sớm tan hết. Nàng ta ngồi dậy day day trán, tỳ nữ thân cận gác đêm là Hoàng Oanh rón rén bước vào. Lý thị liếc nhìn nàng ta, bỗng khựng lại: “Sao thế?”

Hoàng Oanh ấp a ấp úng đáp: “Đêm qua A ca nghỉ lại ở Tây sương phòng.”

“Chuyện này thì có gì đâu.” Lý thị hơi sững sờ trong giây lát, nhưng rất nhanh khôi phục vẻ bình thường, còn cười nhạt: “Nàng ta cũng đâu phải người mới, có gì đáng kinh ngạc?”

Đầu Hoàng Oanh cúi càng thấp hơn: “Sáng nay, A ca đặc biệt dặn người mở kho, lấy hai mươi xấp vải, hai bộ bát đĩa, một hộp trang sức, hai hộp phấn trân châu ban cho Tây sương phòng. Nghe nói... Hôm qua A ca và Tống Cách cách vô cùng thân mật.”

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc