Xuyên Đến Triều Thanh, Trở Thành Phúc Thiếp Đông Con

Chương 42: Nguyệt canh minh (3)

Trước Sau

break

Trong lòng Tống Mãn muốn cười ngất, nhưng ngoài mặt vẫn e thẹn gật đầu. Cung nhân khiêng nước vào, đứng ngoài rèm noãn các thỉnh an. Tứ A ca càng thêm đắc ý, kéo chăn lụa che kín người Tống Mãn, khoác áo đi sang noãn các phía Nam để tắm rửa. Đi đến gian ngoài, hắn dặn dò Xuân Liễu: “Các ngươi vào hầu hạ chủ tử, nhẹ tay một chút.”

“Dạ.” Xuân Liễu và Đông Tuyết đáp lời, vừa căng thẳng, lại vừa phấn khích. Chỉ một lời dặn dò này của Tứ A ca cũng đủ để thấy được sự quan tâm của hắn, huống hồ hắn còn đặc biệt nhường phòng ngủ lại cho chủ tử tắm rửa... Chuyện này trước đây là chưa từng có.

Chủ tử trước kia luôn cẩn trọng dè dặt, lúc nào cũng vội khoác áo lui ra trước, nhường phòng ngủ lại cho A ca tắm gội.

Nghĩ đến đây, Xuân Liễu lại có hơi lo lắng, nàng ấy dẫn theo Đông Tuyết bước nhẹ chân vào trong, ra hiệu cho các ma ma đặt bồn nước tắm trong phòng. Nàng ấy khẽ vén một góc rèm, nghiêng người bên giường, thấy Tống Mãn nằm giữa đống chăn gối bừa bộn, bộ dạng yếu ớt vô lực, nhất thời kinh ngạc, vừa mừng rỡ lại vừa xót xa, vội hỏi: “Chủ tử?”

“Hầu hạ ta tắm gội đi.” Tống Mãn mở mắt, giữa đôi mày vẫn giữ vẻ mệt mỏi. Diễn thì phải diễn cho trót, lỡ đâu sơ ý một chút lại lộ tẩy thì sao?

Xuân Liễu nhìn mà xót xa vô cùng, chờ các ma ma lui ra ngoài, đóng chặt cửa sổ với rèm che. Xong xuôi nàng ấy mới cùng Đông Tuyết hợp sức đỡ Tống Mãn dậy tắm rửa. Sau đó nhanh nhẹn thay ga giường, trải chiếu trúc mới tinh sạch sẽ, thay ga lụa mềm mại, đổi cả hai chiếc gối mới, lấy chăn lụa mới từ trong tủ ra trải xong xuôi mới đỡ Tống Mãn nằm xuống. Lau khô người, thoa sáp dưỡng da, rồi thay bộ tẩm y sạch sẽ.

Tẩm y mùa hè đều may bằng lụa mỏng, vừa mềm mại áp sát vào người, lại vừa mát mẻ, chỉ là không dày dặn kín đáo như vải lụa thường. Tống Mãn nhìn qua, nằm xuống giường rồi kéo chăn lụa đắp kín mít.

Đêm nay tới đây thôi, trong viện này lắm kẻ nhiều lời, nàng không thể một trận thành danh ngay được.

Tứ A ca ngày mai còn phải đi học, cũng biết chừng mực. Hắn thay y phục quay lại, thấy Tống Mãn quấn mình kín như bưng thì chỉ thấy buồn cười, leo lên giường nằm xuống, đưa tay định ôm lấy nàng: “Sao gan lại bé thế rồi?”

“Thiếp còn phải giữ mặt mũi để làm người chứ.” Hai má Tống Mãn đỏ hây hây, lại van xin: “Thật sự không chịu nổi nữa rồi, Gia tha cho thiếp đi.”

Tứ A ca vỗ vỗ nàng: “Chẳng lẽ Gia là kẻ thô lỗ không biết thương người sao?”

Hắn không nhắc đến chuyện mình cũng mệt muốn đứt hơi, vỗ nhẹ Tống Mãn: “Ngủ đi.”

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc