Xuyên Đến Triều Thanh, Trở Thành Phúc Thiếp Đông Con

Chương 39: Chân giò hầm thịt nguội (3)

Trước Sau

break

“Mỹ nhân của ta xinh đẹp như ngọc, chén đĩa thế nào nàng dùng cũng thành giai phẩm cả thôi.” Tứ A ca cười tủm tỉm. Tống Mãn làm bộ đỏ mặt quay đầu đi, Tứ A ca cười cười kéo tay nàng lại. Hai người to nhỏ tâm sự, Tứ A ca lại nói: “Bộ y phục này của nàng là may từ năm ngoái phải không? Có hơi cũ rồi, sao không may áo mới? Trước kia nàng thích nhất dùng phấn son hương hoa hồng, sao giờ cũng không dùng nữa? Phân lệ bị thiếu sao?”

Hắn vốn chỉ buột miệng nói, nhưng nói xong sắc mặt lại dần lộ vẻ hồ nghi, cho rằng Tống Mãn đang có ý kể khổ để tranh sủng. Dù sao chuyện Tống Mãn bị cắt xén phân lệ hắn cũng đã biết, nhưng hắn cũng biết Phúc tấn đã bù lại cho nàng rồi.

Nếu là cố ý tỏ vẻ đáng thương để tranh sủng... Thì những bất ngờ, mới lạ của hôm nay đều sẽ trở thành món ăn ôi thiu, khiến hắn cảm thấy phản cảm, buồn nôn.

Tống Mãn nhìn ra sự thay đổi trong thần sắc của hắn, trong lòng thầm mắng tên quỷ đa nghi, nhưng vẻ mặt vẫn ôn tồn không đổi, như thể hoàn toàn không nhận ra, cười nói từ tốn: “Nhờ ơn Phúc tấn quan tâm, dù thiếp đang trong lúc ốm đau nhưng cơm áo vẫn đều đủ dùng. Chỉ là người đã bị bệnh, vóc dáng khó tránh khỏi sự thay đổi, nếu may đo lúc đó, sau này e là lãng phí, nên mới lấy áo cũ năm ngoái ra mặc tạm. Nhưng mấy hôm nay đã khỏe hẳn rồi, Xuân Liễu cũng đang lo liệu may việc may đồ cho thiếp, vải vóc đều là đồ tốt Phúc tấn đặc biệt đưa tới. Còn có phấn thơm mới chế...”

Gò má nàng ửng hồng, bỗng nhiên nắm lấy tay Tứ A ca. Tứ A ca không biết nàng định làm gì, tuy nghe nàng giải thích tâm trạng đã dịu đi đôi chút, nhưng trong mắt vẫn còn vương nét nghi ngờ.

Tống Mãn nắm tay Tứ A ca, đặt lên trước ngực mình. Dưới ánh đèn, gò má nàng đỏ rực rỡ như hoa lựu, giọng nói thỏ thẻ nhưng trong trẻo uyển chuyển, đôi mắt trong suốt, chan chứa tình cảm, lại e ấp thẹn thùng nói: “Lát nữa Gia tự mình tìm xem, là sẽ biết thiếp bôi ở đâu...”

Ánh mắt Tứ A ca lập tức thay đổi, một ngọn lửa như muốn hóa thành thực, thiêu đốt Tống Mãn. Trong khoảnh khắc, Tống Mãn chỉ cảm thấy trời đất quay cuồng.

Á, không phải nói sức lực chỉ bốn phần rưỡi thôi sao...

Tim Tống Mãn đập thình thịch, nhưng đầu óc lại tỉnh táo đến lạ thường mà suy tính: Sức lực này hình như không giống lắm nha.

Người trẻ tuổi thường xuyên rèn luyện, sờ vào cơ bắp cứng ngắc, săn chắc, chặt chẽ nhưng không phô trương quá mức, gầy nhưng đầy sức mạnh. Theo kinh nghiệm của Tống Mãn thì còn cường tráng hơn hẳn khối cậu nam sinh viên đại học, rất đáng mong chờ.

Trên mặt nàng vẫn giữ vẻ thẹn thùng kinh hoàng, nhưng sự bài xích trong lòng đối với nam nhân bị vấy bẩn đã giảm bớt. Bị ném lên chiếc giường được Xuân Liễu cố ý trải đệm mềm mại, nàng khẽ rũ mắt, tay khéo léo giúp hắn cởi cúc áo. Tứ A ca từ trên cao nhìn xuống, chỉ thấy khuôn mặt đỏ bừng và hàng mi run rẩy như chiếc quạt nhỏ của nàng.

Hắn cười khẽ một tiếng: “Sao lại xấu hổ rồi, nãy còn vừa to gan đến thế?”

Đám người Tô Bồi Thịnh bên ngoài vốn đang vểnh tai nghe động tĩnh trong phòng để sẵn sàng chờ lệnh thì bỗng nghe thấy những âm thanh trầm bổng vang lên, vội vàng lui ra phía hành lang. Chỉ có Tô Bồi Thịnh đứng canh bên cửa sổ chờ sai bảo, khó tránh khỏi viêc nghe lọt vài tiếng. Tuy đây là chuyện họ nghe quen rồi, thế nhưng Tô Bồi Thịnh càng nghe càng trở nên trịnh trọng, ánh mắt nhìn sang Xuân Liễu cũng có chút thay đổi.

A ca rất hiếm khi có lúc gấp gáp như thế này... Tây sương phòng từ nay về sau, e là sắp đổi đời rồi.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc