Ăn xong đá bào và trái cây, Tứ A ca cầm lấy chiếc quạt lụa trên giường sưởi, đầy hứng thú xem đường thêu của Tống Mãn, còn bắt nàng giải thích vì sao dùng vải màu xanh tím than, còn thêu hoa văn cây trúc màu xanh đen. Nhìn qua là biết đồ làm cho hắn, nhưng hắn vẫn cứ cố tình hỏi, trêu Tống Mãn đỏ hết cả mặt mày.
Dáng vẻ mỹ nhân hai má ửng hồng, quả là một loại phong tình riêng biệt.
Thấy cảnh này, đám cung nhân hầu hạ đều lặng lẽ lui ra. Thái giám đi theo Tứ A ca hôm nay là Tô Bồi Thịnh, hắn ta lui ra ngoài, ánh mắt lộ vẻ kinh ngạc, thầm than thở. Tống Cách cách đúng là không hót thì thôi, hót một tiếng liền khiến người ta phải kinh ngạc! Chỉ nhìn dáng vẻ của A ca hôm nay, sau này cái phòng này không thể coi thường được nữa rồi. Người này đúng là lạ, đang bệnh tật ốm yếu, bỗng nhiên lại thông suốt thế này sao?
Xuân Liễu khách khí hạ giọng mời hắn ta đi uống trà, Tô Bồi Thịnh vội xua tay, cũng không dám lên mặt với nàng ấy, thì thầm: “Chủ tử đang ở đây, chúng ta còn phải canh chừng hầu hạ, một khắc cũng không được lơ là.”
Xuân Liễu nghe ra ý tứ nhắc nhở ngầm của hắn ta, vội vàng vâng dạ cảm tạ.
Đến giờ dùng bữa, Tô Bồi Thịnh vào hỏi xem nên bày thiện ở đâu. Đương nhiên là Tứ A ca sẽ ăn ở nơi này, hắn cũng không bắt Tống Mãn đứng hầu cơm mà trực tiếp bảo nàng ngồi xuống. Tống Mãn danh chính ngôn thuận lại được ké một bữa cơm theo tiêu chuẩn A ca, thèm đến mức đỏ cả mắt. Trong bữa, hai người còn uống chút rượu, nhưng thực ra so với rượu, món chân giò hầm thịt nguội trong bát kia còn hấp dẫn Tống Mãn hơn. Tiếc là vì phải giữ hình tượng, đành từ từ mưu tính, chưa thể xắn tay áo lên mà càn quét được.
Mọi chuyện tối nay nàng đều đã mô phỏng trong đầu vô số lần, cũng đã làm phương án dự phòng cho đủ loại tình huống bất ngờ, nhưng khi thực sự đi vào quỹ đạo, nàng vẫn không dám lơ là.
Nàng vốn là người càng áp lực càng có ý chí chiến đấu. Hiện tại đối mặt với Tứ A ca, tuy trong lòng đề phòng cảnh giác nhưng chẳng hề có chút khiếp sợ yếu ớt hay muốn lui bước nào. Ngược lại, ý chí chiến đấu càng thêm hừng hực, cẩn trọng từng li từng tí.
Cơm nước xong xuôi, Tứ A ca vẫn ngồi trên giường sưởi không động đậy, đương nhiên là có ý muốn ngủ lại. Tống Mãn lui xuống tắm gội, trở lại thay y phục chải tóc, vẫn trang điểm cẩn thận, chỉnh tề ngồi lại bên cạnh Tứ A ca.
Hai người ở trên giường sưởi, vừa ăn trái cây, nhấp rượu vừa trò chuyện. Tứ A ca nhìn đĩa trái cây, nói: “Cái đĩa sứ trắng này trông thanh nhã hơn đĩa sứ thanh hoa với loại bát nền đỏ nàng dùng trước kia, chỉ là màu men không được tốt lắm. Ta nhớ trong kho của ta có bộ bát đĩa bằng mã não trắng cùng một bộ men sứ trắng ngọt cực phẩm, lát nữa sẽ sai người mang đến cho nàng dùng.”
Kim chủ bắt đầu tung tiền rồi! Tống Mãn vội vàng vui mừng tạ ơn. Thời buổi này, A ca ban thưởng cho thiếp thất là chuyện bình thường, không quá phận thì chẳng có lý do gì để từ chối. Tống Mãn lại có hơi ngượng ngùng nói: “Gu thẩm mỹ của thiếp trước giờ thô thiển, Gia cũng chẳng nhắc nhở, cứ trơ mắt nhìn thiếp bôi bác. Nếu hôm nay không đổi đĩa, Gia định để thiếp bêu xấu mãi sao?”
Lời nói và hành động hôm nay của Tống Mãn có chút to gan nhưng lại rất hợp khẩu vị Tứ A ca. Những nữ tử chỉ biết nhu mì phục tùng, đối với những kẻ hậu duệ hoàng tộc như bọn họ mà nói thì chẳng có gì đáng để tâm. Ngoài mặt quy củ lễ phép, nhưng nơi riêng tư lại có tình thú, biết làm nũng, biết giả vờ đáng yêu, mới đáng để lưu tâm một hai phần.
Đây là đạo lý mà Mậu Tần dùng cả nửa đời người chôn chân bên lồng ấp mới ngộ ra được, tiếc là khi đó đã quá muộn màng.