Xuyên Đến Triều Thanh, Trở Thành Phúc Thiếp Đông Con

Chương 11: Phải cố gắng (2)

Trước Sau

break

Xuân Liễu cũng tức giận lắm, mà chẳng thể làm gì được đám người ở thiện phòng, chỉ có thể lấy ra một hộp bánh ngọt từ ngăn kéo: "Đây là bánh quẩy chiên(*) được làm nhờ vào khoản tiền thưởng ngày trước. Món này nhiều đường, nhiều dầu, có thể để được vài ngày. Để nô tỳ pha chén trà cho người, người dùng tạm một chút.”

(*) Nguyên văn là 面果子, một loại bánh chiên làm từ bột mì, khá giống bánh quẩy bên nước mình nên để là bánh quẩy cho dễ hiểu nhé.

Tiếng chuông cảnh báo trong lòng Tống Mãn vang lên dữ dội. Sự do dự, đấu tranh nội tâm ban nãy bỗng chốc tan biến.

Nàng biết, lý do thiện phòng quá đáng như vậy, đơn giản là bởi vì nàng không được sủng ai, không được Tứ A ca coi trọng, còn không lỡ vung tiền. Có lẽ người trong cung đã cái quen thói gió chiều nào thì theo chiều đấy. Cho dù sau này nàng có được sủng ái trở lại, họ cũng chỉ cần đẩy ra một kẻ thế thân nhỏ bé, nhẹ nhàng đổ lỗi là xong. Còn phân lệ hiện tại của nàng thì đã trở thành lợi lộc chui vào túi của người khác.

Tống Mãn nghiến răng. Tuyệt đối không thể sống như thế này! Dù nàng có dễ tính đến đâu thì cũng đâu thể ăn thức ăn cho lợn được? Nếu là năm đói kém thì đành chịu, nhưng đây lại là Hoàng cung giàu có nhất thiên hạ!

Nếu nàng cứ sống như thế này, đến nàng cũng sẽ khinh thường chính bản thân mình!

Cốt cách thanh cao cái gì chứ? Nàng phải sống sót trước, sống thật tốt, mới không lãng phí mạng sống nhỏ bé của mình!

Nàng nhanh chóng quyết định không thể đi theo con đường nằm yên tránh sủng ái. Xuất thân của Tống thị vốn không hiển hách, nếu còn không được sủng ái nữa, e rằng cuộc sống còn không bằng con chó, con mèo của các chủ tử nuôi trong cung.

Nhưng nàng cũng không vội vàng chốt hạ phương án. Nàng cần cân nhắc tình hình thực tế. Đợi tối nay tiếp nhận xong ký ức của Mậu tần, nàng sẽ tổng hợp lại rồi đưa ra quyết định.

Mấy cái thứ trên bàn này, cháo loãng vừa ngửi đã thấy không tươi, đã hơi lên men. Cháo loãng hơi lên men mà được ướp lạnh có thể thành một loại chè ngọt, nhưng cháo loãng bị chua mà còn nóng thì không thể nuốt nổi. Tống Mãn không có khẩu vị, cũng sợ Xuân Liễu ăn phải đồ hỏng.

“Ta không có khẩu vị lắm. Hộp bánh này ta cũng không ăn hết, chúng ta cùng ăn đi.” Tống Mãn không đợi Xuân Liễu từ chối, đã nói: “Ngươi đếm lại tiền ở trong tráp, cơm vẫn phải ăn no. Ngày mai hãy thưởng một chút cho thiện phòng, ít nhiều cũng phải hối lộ được một người để đảm bảo cho đồ ăn của chúng ta.”

Thiện phòng của A ca sở rất lớn, có mười mấy đầu bếp chính, chưa kể các tiểu thái giám phụ bếp, cắt rửa rau. Dùng tiền thưởng cho người có chút năng lực, dù thế nào bàn ăn cũng có thể sẽ ổn hơn.

Xuân Liễu hiểu ý Tống Mãn, tuy thấy đau lòng nhưng vẫn nói: “Nên vậy! Chủ tử, thân thể người yếu ớt, nếu ăn uống còn không ngon thì không biết phải sống thế nào. Nô tỳ thấy Phúc tấn có gửi tổ yến đến, đợt lát nữa nô tỳ sẽ dùng nồi nhỏ hầm một chén cho người ăn.”

Tống Mãn gật đầu. Xuân Liễu lại ngập ngừng một chút, nhẹ giọng nói: “Nhưng bạc trong tay chúng ta không còn nhiều lắm. Đợt trước chi tiêu quá lớn, căn bản là đã tiêu hao gần hết. Sinh nhật người năm ngoái, gia đã thưởng năm mươi lạng... Sau đó lại thưởng một trăm lạng. Ngoài những khoản đó, tạm thời cũng không có thêm khoản thu nào. Lần này, thiện phòng, hầu phòng đều phải đưa hối lộ nên số còn lại không nhiều.”

Tống Mãn cắn răng: “Dù sao thì cơm vẫn cứ phải ăn. Còn bao nhiêu?”

“Hiện kim còn khoảng năm, sáu chục lạng, cùng với vài chuỗi tiền đồng. Ngày mai thưởng hai chuỗi tiền đồng, tạm thời vẫn đủ dùng. Nhưng nếu cứ tọa cật sơn không(*) như thế này, e cũng không phải là cách hay.” Xuân Liễu nói.

(*) Ăn không ngồi rồi thì của cải cũng sẽ hết.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc