Xưởng Cơ Khí Những Năm 60

Chương 9

Trước Sau

break

"Mẹ ơi, chúng con ra căn tin đơn vị ăn ạ!" Tiện thể nếm thử mùi vị cơm căn tin xưởng cơ khí xem thế nào.

Dư Phượng Mẫn vội vàng chạy ra cửa.

Vừa thấy Đỗ Tư Khổ vai vác tay xách lỉnh kỉnh đồ đạc, cô giật mình: "Sao cậu mang theo nhiều đồ thế này?"

Đỗ Tư Khổ: "Nhà mình có họ hàng tới, không có chỗ ở, tối nay mình dọn vào ký túc xá xưởng luôn."

Cho đỡ phải chen chúc.

Dư Phượng Mẫn ngần ngừ không biết có nên quay vào mang theo chăn đệm luôn không.

Chỉ trong loáng mắt, mẹ Dư đã mang đồ ra cho cô, nào chăn đệm, quần áo, giày dép, phích nước, chậu men... đều được gói ghém ngăn nắp.

"Này, cầm theo đi con."

"Xưởng cơ khí xa nhà mình lắm, con cứ đi thử xem sao, nếu không quen thì chúng ta lại về nhà ở." Mẹ Dư cười híp mắt nói.

Dư Phượng Mẫn reo lên một tiếng rồi vác đồ lên vai.

"Cháu chào bác, cháu đi ạ." Đỗ Tư Khổ lễ phép vẫy tay.

"Lần sau rảnh lại sang chơi nhé."

"Phượng Mẫn, mẹ cậu tốt với cậu thật đấy."

"Chẳng phải đâu, mẹ mình là Chủ nhiệm Hội Phụ nữ, bận tối mắt tối mũi, mẹ chỉ mong mình ở ngoài cho rảnh nợ thôi." Dư Phượng Mẫn lầm bầm.

Mẹ cô cái gì cũng tốt, chỉ mỗi tội tinh thần trách nhiệm quá cao, ngày nào cũng đi xử lý việc nhà người ta, nào là chồng đánh vợ, vợ chồng không nuôi bố mẹ già... toàn là những chuyện lông gà vỏ tỏi.

Hai người vừa đi vừa nói, chẳng mấy chốc đã đến bến xe buýt. Đợi một lát thì xe tới.

Lúc này còn sớm nên xe không đông, vẫn còn chỗ ngồi, hai người nhanh chóng chiếm chỗ.

Đường trong thành phố thì dễ đi, nhưng ra đến vùng ngoại ô, đường vào xưởng hơi xấu, xe cứ xóc nảy liên hồi.

Ngồi ở phía sau đúng là khổ cái mông.

Cuối cùng cũng tới xưởng cơ khí.

Dư Phượng Mẫn gọi Đỗ Tư Khổ mau chóng xuống xe.

Ngày nào cũng chen chúc trên xe đi làm thế này đúng là cực hình, ở luôn trong xưởng là tốt nhất.

Người của đội bảo vệ xưởng cơ khí làm việc rất trách nhiệm, kiểm tra kỹ thẻ ra vào của hai người mới cho vào trong.

Hôm qua thủ tục ở chỗ bàn đăng ký vẫn chưa xong nên chưa được sắp xếp ký túc xá.

Hôm nay Đỗ Tư Khổ quyết định đến thẳng chỗ đăng ký trước.

Dư Phượng Mẫn: "Hay là đợi Chủ nhiệm Lý đến rồi cùng đi?" Có người cũ của xưởng đi cùng thì dễ làm việc hơn.

"Chúng mình cứ qua xem sao, nếu ở đó có người trực thì làm xong sớm, lĩnh phiếu lương thực còn kịp ra căn tin ăn sáng, cậu thấy đúng không?" Cách làm việc của Đỗ Tư Khổ là vậy, cứ tự mình thử trước đã, không được mới tìm người giúp.

Dư Phượng Mẫn tính tình dễ lung lay, nghe theo Đỗ Tư Khổ ngay.

Cửa phòng đăng ký đang mở, bên trong có người, là một thanh niên mặt tròn, mặc bộ đồ công nhân đang thu dọn đồ đạc. Trên cái bàn không xa đặt một chiếc cặp lồng nhôm, bên trên là hai cái bánh bao bột đen đang bốc khói nghi ngút.

Đỗ Tư Khổ gõ cửa: "Chào đồng chí, chúng tôi là nhân viên mới nhập xưởng, đến để làm thủ tục đăng ký ạ."

Anh chàng mặt tròn quay đầu lại nhìn: "Có giấy giới thiệu không?"

"Giấy giới thiệu chúng tôi đã nộp cho Chủ nhiệm Lý hôm qua rồi, đây là thẻ ra vào đội bảo vệ cấp cho, anh xem giúp ạ." Đỗ Tư Khổ đặt chăn đệm và đồ đạc xuống, đưa thẻ ra vào qua.

Anh chàng mặt tròn xem qua thẻ của hai người, đúng là hàng thật.

Anh ta rút ra hai tờ khai: "Điền vào đây."

Rồi nói thêm: "Tôi họ Giang."

"Anh Giang, làm phiền anh quá," Đỗ Tư Khổ nhanh chóng điền xong các thông tin ngày tháng năm sinh, học vấn, thành phần gia đình, cô đưa tờ khai cho đồng chí Giang: "Anh Giang ơi, anh có biết ký túc xá nữ đi lối nào không ạ?"

Đồng chí Giang bảo: "Ký túc xá nữ cũng phải làm đơn xin đấy." Rồi anh ta lại rút thêm hai tờ đơn nữa.

Xét duyệt đơn từ cũng cần có thời gian.

Đỗ Tư Khổ vẻ mặt khó xử: "Anh xem, hai đứa chúng tôi mang hết đồ đạc đến đây rồi, đường xá xa xôi, hai đứa con gái mang vác thế này đến được đây cũng không dễ dàng gì."

Đồng chí Giang nói: "Cứ điền đơn đi, lát nữa tôi dẫn hai cô qua đó xem, nếu còn giường trống thì các cô cứ ở tạm trước."

Tảng đá trong lòng Đỗ Tư Khổ cuối cùng cũng rơi xuống.

Đồng chí Giang này khá dễ tính, không biết các đồng nghiệp khác ở xưởng cơ khí có dễ gần như vậy không.

Dư Phượng Mẫn nhìn chằm chằm vào hai cái bánh bao bột đen nóng hổi trên bàn, cái bụng không tự chủ được mà kêu lên ùng ục.

Đồng chí Giang ngẩn người một lát.

Tiện tay anh ta cầm một cái bánh bao bột đen đưa qua: "Chưa ăn sáng hả?"

"Không cần đâu, không cần đâu ạ," Dư Phượng Mẫn lùi lại, "Lát nữa chúng tôi lĩnh phiếu lương thực rồi tự ra căn tin mua!"

Đồng chí Giang nhét cái bánh bao vào tay Dư Phượng Mẫn: "Phiếu lương thực chưa có ngay đâu, cứ ăn trước đi, lát nữa tôi lại ra căn tin sau." Anh ta nghĩ một chút rồi nói tiếp: "Đợi bao giờ có phiếu, các cô mua trả lại tôi là được."

Cái bánh bao bột đen còn lại anh ta nhét cho Đỗ Tư Khổ.

"Anh Giang, anh tốt quá!"

"Vì nhân dân phục vụ thôi mà." Đồng chí Giang mỉm cười.

Thật là tốt.

Đỗ Tư Khổ bắt đầu thấy mong chờ vào cuộc sống ở xưởng cơ khí sắp tới rồi.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc