Xưởng Cơ Khí Những Năm 60

Chương 30

Trước Sau

break

Chàng thanh niên lật đến trang thứ tư của cuốn sổ: Đỗ Vũ, con thứ hai nhà họ Đỗ.

Quả nhiên là nhà cậu ấy.

Chàng thanh niên ngẩng đầu lên mỉm cười: “Vâng, người này là bạn học của cháu. Cụ nội nhà bạn ấy hồi kháng chiến còn từng vận chuyển nhu yếu phẩm cho Đảng mình đấy ạ.”

À ra thế.

Vậy thì ông cụ nhà này cũng không phải dạng vừa đâu.

Đồn trưởng Ngưu quay sang hỏi Tiểu Trương: “Bút đâu?”

Tiểu Trương vội vàng đưa bút, Đồn trưởng Ngưu nhanh tay ký xoẹt một cái vào đơn: “Trường hợp đặc biệt giải quyết nhanh, con bé đó có khó khăn gì thì hôm nay giải quyết dứt điểm cho nó, nghe chưa.”

“Rõ thưa đồn trưởng.”

Xong rồi!

Tiểu Trương đã hoàn thành nhiệm vụ một cách mỹ mãn.

Đồn trưởng Ngưu đưa lại hồ sơ đã ký cho Tiểu Trương, cười trêu: “Việc này phải bảo con bé Tiểu Đỗ cảm ơn đồng chí Chung cho thật tử tế vào đấy.”

Ông vỗ vỗ vai chàng thanh niên.

Tiểu Trương đáp: “Nhất định rồi ạ!”

Khu tập thể đường sắt.

Mẹ Đỗ rút chìa khóa, mở ngăn kéo giấu tiền của mình ra.

Sao lại trống không thế này!

Tiền đâu hết rồi!

Sao chỉ còn lại bấy nhiêu thôi?

Bà gần như thét lên: “Ông Đỗ ơi!”

Ông Đỗ đi mượn xe bò rồi, không có nhà.

Mẹ Đỗ phát điên, ra sức kéo ngăn kéo, lục tìm loạn xạ, chỉ còn lại hơn mười đồng tiền lẻ và mấy tờ phiếu lương thực mệnh giá nhỏ.

Tiền của bà, phiếu lương thực của bà đâu hết rồi!

Gặp trộm rồi sao?

Mẹ Đỗ lập tức đứng bật dậy, định chạy ra đồn công an báo án.

Bà vơ lấy số tiền và phiếu lương thực còn sót lại nhét vào người, hấp tấp chạy ra ngoài. Nhưng vừa đi đến cửa, bà đột ngột khựng lại.

Trong nhà vẫn có người, kẻ trộm không dễ vào như thế, rốt cuộc đây là trộm bên ngoài hay là người trong nhà?

Mẹ Đỗ quay đầu nhìn vào trong phòng.

Lão Tam, lão Tứ, hai đứa nhỏ này không to gan đến mức dám lấy hết tiền đi như thế, vậy thì chỉ còn lại hai người thôi. Hoặc là ông Đỗ lấy đem cho người ta mượn, hoặc là... bà già...

Mẹ Đỗ nén giận, bước ngược vào trong.

Phòng của bà nội Đỗ đang đóng cửa.

Mẹ Đỗ gõ cửa hai cái không thấy ai thưa, bà không gõ nữa mà lên giọng nói lớn: “Mẹ ơi, tiền với phiếu lương thực trong phòng con mất hết rồi, lúc nãy có kẻ trộm vào nhà mình phải không mẹ?”

Giọng bà nội Đỗ từ trong phòng vọng ra: “Tiền trong ngăn kéo là thằng Thắng đưa cho mẹ giữ giùm đấy, chị thiếu tiền dùng à, cần bao nhiêu? Lấy làm gì?”

Hóa ra đúng là bà già lấy thật!

Mắt mẹ Đỗ như bốc lửa, lại nghe bà nói là ông Đỗ đưa tiền cho bà giữ, lòng bà càng thêm căm hận đến nghiến răng nghiến lợi.

Hai mẹ con nhà này không tin tưởng bà đến thế sao?

Sợ bà lấy tiền mang về cho nhà ngoại chắc?!

“Mẹ, đây là tiền của con với ông Đỗ, mẹ lấy làm gì vậy ạ?” Mẹ Đỗ sắp không nhịn nổi cơn thịnh nộ nữa rồi.

Bà nội Đỗ mở cửa: “Tôi giữ hộ anh chị.”

Mẹ Đỗ nén lại vẻ mặt giận dữ, gượng gạo nở một nụ cười: “Chúng con tự giữ được ạ.”

Bà nội Đỗ nhìn bà chằm chằm: “Trong ngăn kéo chẳng phải vẫn còn tiền đấy sao, không đủ sinh hoạt à?”

Trong lòng mẹ Đỗ đã rủa xả bà già này cả trăm lần.

Chỗ tiền lẻ đó mà đòi nuôi cả một đám người bao nhiêu miệng ăn, sao mà đủ được? Cô út với Văn Tú là hai miệng ăn chực, có đóng góp được xu nào đâu! Đừng nói là tiền, đến cái phiếu lương thực cũng chẳng thấy mặt mũi đâu!

Còn có ông cụ nữa, có tiền lương hưu còn cao hơn lương ông Đỗ, nhưng có ích gì đâu!

Lương hưu của ông cụ cũng chẳng mang về nhà đồng nào, toàn đem đi trợ cấp cho cháu của đồng đội cũ, rồi những người đáng thương mà ông quen, thậm chí còn gửi đồ cho cả những người bao nhiêu năm chẳng gặp.

Thế mà gọi là bề trên à?

Với người ngoài thì dốc lòng dốc sức, còn với người nhà mình thì keo kiệt bủn xỉn.

---

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc