Hai người nhìn lại, thấy một hàng máy kéo từ đường lớn chạy tới. Động cơ diesel tiếng nổ rất vang, còn có khói đen bốc ra. Tổng cộng có bốn chiếc máy kéo chạy ngang qua người họ.
Mùi dầu diesel hơi nồng, Đỗ Tư Khổ che mũi lại.
Cô bị say mùi dầu máy.
Mấy chiếc máy kéo đó đi về hướng xưởng cơ khí.
Dư Phượng Mẫn kinh ngạc nói: "Xưởng cơ khí của chúng mình còn có cả máy kéo nữa cơ à!"
Bốn chiếc máy kéo đều vào trong xưởng, cô ta tận mắt nhìn thấy.
Đỗ Tư Khổ nói: "Chắc là mang tới kiểm tra sửa chữa thôi."
Xưởng cơ khí mà, chắc chắn là để sửa đồ rồi.
Máy kéo tới sửa chữa cũng là chuyện bình thường.
Hai người đợi hơn hai mươi phút, xe số 6 cuối cùng cũng tới, vé xe bốn xu một tờ.
Nếu mua vé tháng, đi cả tháng sẽ rẻ hơn một chút.
Đây là trạm đầu nên có chỗ ngồi, Đỗ Tư Khổ và Dư Phượng Mẫn chiếm hàng ghế phía sau.
Dư Phượng Mẫn thấy hơi đói, nhớ lại lúc sáng ra cửa mẹ cô ta có nhét cho một nắm kẹo đường, có tận ba viên. Cô ta thò tay vào móc, đang định ăn một viên thì chạm thấy một phong thư dày ở đáy túi. Cô ta chợt nhớ ra trong túi còn một bức thư nữa, là gửi đến đại viện đường sắt.
Nhà Đỗ Tư Khổ cũng ở đại viện đường sắt.
"Tư Khổ, bức thư này là gửi đến khu nhà cậu phải không?" Dư Phượng Mẫn lấy bức thư ra, chỉ vào địa chỉ bên trên, "Trên này chỉ viết là đại viện đường sắt, không viết số nhà, bưu tá đưa mấy lần rồi mà không biết là của nhà ai."
Dư Phượng Mẫn chỉ vào tên người nhận hỏi: "Cậu có biết ai ở khu đó tên là Hoàng Thái Nguyệt không?"
Đỗ Tư Khổ đương nhiên biết: "Mẹ mình tên là Hoàng Thái Nguyệt."
"Thật sao?! Thế thì chẳng phải trùng hợp quá à!" Dư Phượng Mẫn lập tức vui mừng, "Đây là thư nhà cậu rồi!"
Cũng may là cô ta mang theo, nếu không không biết bức thư này còn nằm ở bưu cục đến bao giờ.
Thì ra mẹ của Đỗ Tư Khổ tên là Hoàng Thái Nguyệt.
Thư rất dày, gửi từ nơi khác tới.
Bên trên dán con tem tám xu, người gửi là Vu Nguyệt Oanh, địa chỉ là đại đội Ngũ Câu, huyện Tùng.
Người nhận là Hoàng Thái Nguyệt.
"Vu Nguyệt Oanh này là người thân gì của nhà cậu vậy?" Dư Phượng Mẫn khá tò mò, vì người gửi không họ Đỗ, cũng không họ Hoàng mà họ Vu.
Là họ hàng sao?
Đỗ Tư Khổ cất thư đi: "Mình không biết, để lát nữa về cho mẹ mình xem sao."
Cô xuyên sách tới đây còn chưa đầy hai ngày, cô vẫn chưa kịp gỡ rối xong mối quan hệ họ hàng hỗn loạn trong nhà nữa.
Ký ức và hình ảnh trong đầu nhiều đến mức quá đáng.
Nhất thời cô vẫn chưa thể hiểu hết được.
Ví dụ như, cô đã soi gương rồi, rõ ràng là một cô thiếu nữ mười tám tuổi trẻ trung phơi phới,
Kết quả là, trong đầu lại có rất nhiều ký ức dư thừa.
Nào là cảnh 'cô' kết hôn, sinh con, giữa mùa đông giá rét đang ở cữ mà vẫn phải giặt giũ nấu nướng cho nhà chồng; rồi cảnh người chồng trung niên lấy hết tiền đi khiến con cái không có tiền đóng học phí...
Lại còn cảnh lúc già nằm trong bệnh viện chờ phẫu thuật, chồng lại đem hết tiền tiết kiệm đưa cho cô vợ cũ là "ánh trăng sáng" đã mấy chục năm không gặp, còn đòi ly hôn với cô...
Đỗ Tư Khổ chẳng muốn nhớ lại mấy cái ký ức rác rưởi này chút nào. Tuy chưa từng trải qua nhưng xem xong cứ bị cảm giác nhập tâm, bực hết cả mình.
Không nhắc đến mấy chuyện đó nữa.
Dư Phượng Mẫn xuống xe trước Đỗ Tư Khổ một trạm, hai người hẹn nhau sáng mai cùng tới xưởng cơ khí để làm thủ tục nhập xưởng.
Đỗ Tư Khổ xuống xe ở trạm Tam Thất.
Sau khi xuống xe, cô không về ngay khu tập thể đường sắt mà đi theo hướng ngược lại tới trạm y tế. Trong đó có một bác sĩ già họ Viên sắp về hưu.
"Bác Viên, bên chỗ bác còn băng gạc không ạ?"
"Đầu cháu vẫn còn đau à?"
"Vâng ạ, chỗ sau gáy này cứ giật liên hồi."
Đỗ Tư Khổ quấn băng gạc đi về nhà, trên đường gặp không ít hàng xóm.
"Đầu cháu bị làm sao thế?"
"Cháu ngã từ giường tầng xuống, mấy hôm nay đau dữ dội nên phải ra bệnh viện bôi ít thuốc ạ."
"Thế thì phải ăn thịt vào mà bồi bổ. Trưa nay bà ngửi thấy nhà cháu có mùi thịt kho tàu thơm phức, chắc là người nhà thương cháu nên nấu cho đấy!" Người nói là bà lão họ Trương, bà ta dắt theo đứa cháu nội nhỏ đi bên cạnh Đỗ Tư Khổ, cùng hướng về nhà họ Đỗ.
Thằng cháu nội bà ta thèm thịt, cứ đến nhà họ Đỗ, chẳng lẽ con bé Hoàng (mẹ Đỗ Tư Khổ) bưng thịt lên bàn lại không cho đứa nhỏ nếm thử một miếng sao?
Rất nhanh đã đến nhà họ Đỗ.
Bà nội Đỗ ở trong nhà, đã mong Đỗ Tư Khổ về từ lâu, đợi gần hết cả buổi chiều rồi: "Cái Tư (Đỗ Tư Khổ xếp thứ tư), sao giờ mới về? Một chậu quần áo trong nhà còn chưa giặt đâu, cháu đi chơi bời ở đâu thế? Cô út cháu tới rồi, chăn ga gối đệm trong phòng cô ấy đều cần thay mới, cháu vào giúp cô ấy một tay đi!"
Bà Trương thốt lên một tiếng: "Úi chà, tôi bảo sao nhà bà lại nấu thịt, hóa ra là cô con gái út về. Trời đất ơi, đứa cháu nội lớn bị thương thành thế này rồi mà không biết mua lấy nửa cân thịt bồi bổ, còn bắt nó giặt cả chậu quần áo. Bà già này, bà thiên vị quá đấy."
Con gái ruột thì để cưng nựng, còn cháu nội lớn thì coi như đầy tớ mà sai bảo à?