"Được, anh về lấy giúp em," anh ba Đỗ đưa ra điều kiện, "nhưng trước khi em chuyển hộ khẩu đi, anh phải cùng em qua xưởng xem qua một chút."
Anh sợ em gái bị người ta lừa.
Xưởng cơ khí nằm ở ngoại ô thành phố, lúc nãy hai người ăn cơm đã hơn hai giờ chiều, giờ này chắc cũng phải quá hai giờ rưỡi rồi.
Giờ mà còn đi xưởng cơ khí, chưa nói đến thời gian chờ xe buýt, chỉ riêng việc đi đi về về một chuyến thì sợ là đồn công an đã đóng cửa nghỉ mất.
Đỗ Tư Khổ thấy đau cả đầu: "Hôm nay không còn sớm nữa đâu, giờ mà qua xưởng thì không kịp thời gian mất."
Thế thì chẳng làm được việc gì cả.
"Để mai chuyển hộ khẩu cũng như nhau mà." Anh ba Đỗ rất kiên trì.
Đỗ Tư Khổ bảo anh: "Lãnh đạo chỉ duyệt cho em nghỉ chiều nay thôi. Anh nghĩ xem, em là người mới ở xưởng, vừa đến đã xin nghỉ liên miên thì lãnh đạo nghĩ em thế nào? Công việc này em có muốn làm nữa không đây."
Cô lại bồi thêm: "Anh ba, hay là thế này, em hứa với anh, đợi chuyển hộ khẩu ra xong, chúng ta cùng nhau qua đồn công an chỗ xưởng cơ khí. Làm thủ tục nhập hộ khẩu luôn thể, anh thấy sao?"
Anh ba Đỗ chỉ sợ em gái chuyển hộ khẩu ra rồi mà không có nơi nhập vào, lại thành dân "lậu".
Nếu là chuyển vào hộ khẩu tập thể của xưởng, mà chiều nay có thể làm luôn được thì anh thấy cũng ổn.
"Được." Anh ba Đỗ nói, "Em cứ ra đồn công an đợi anh, anh lấy được sổ là qua ngay."
"Vâng!"
Hai người chia nhau hành động.
Đỗ Tư Khổ đến đồn công an trước để xem thủ tục chuyển đi cần điền những giấy tờ gì, chuẩn bị sẵn mọi thứ, đợi lúc anh ba mang sổ tới là có thể giải quyết xong xuôi ngay lập tức.
"Anh ba, đợi đã, chúng ta thề đi, anh không được nói với ai chuyện công việc của em hết, nhất là mẹ ấy, đợi em làm xong hộ khẩu đã. Nếu mẹ có hỏi em đi đâu, anh cứ bảo là đi làm thuê tạm thời ở xưởng rồi ở lại đó luôn."
"Được."
"Ai nói lỡ miệng sau này người đó cô đơn đến già!"
Lời thề cũng độc thật.
Anh ba Đỗ quyết định phải giữ mồm giữ miệng cho thật kỹ, anh vẫn còn muốn lấy vợ mà.
Tại nhà họ Đỗ.
Vu Nguyệt Oanh và Hoàng Thái Hà lúc này đều đang ở trong phòng cô út Đỗ.
Dì út Hoàng Thái Hà không khỏe, cần nằm nghỉ một lát.
Vốn dĩ mẹ Đỗ định sắp xếp cho họ vào phòng phía Tây.
Nhưng Vu Nguyệt Oanh không chịu, cứ kéo tay Hoàng Thái Nguyệt không chịu vào: "Bá ơi, thái độ của em họ lúc nãy bá cũng thấy rồi đấy, vốn dĩ em ấy đã ghét nhà cháu, giờ còn vào ở phòng của em ấy, chẳng biết tí nữa em ấy về lại nói ra những lời gì nữa." Dừng một chút, cô ta lại nhỏ giọng: "Mẹ cháu tuổi cao, người lại đang mệt, thà bớt nghe mấy lời khó nghe đi thì hơn."
Thế thì phải làm sao?
Nghỉ ở đâu bây giờ?
Phòng của anh ba ư?
Lão Tam là thanh niên trai tráng, nếu cả nhà em gái vào ở phòng nó thì nó biết ngủ đâu? Chẳng lẽ lại để một thằng con trai thanh niên sang phòng phía Tây chen chúc với mấy đứa em gái sao.
Thế thì không tiện chút nào.
Truyền ra ngoài cũng chẳng hay ho gì.
Hoàng Thái Hà ôm ngực, vẻ mặt rất khó chịu.
Mẹ Đỗ nói: "Gần đây có trạm y tế, hay là chị đưa dì qua đó khám xem sao?"
Bà còn bồi thêm một câu: "Bác sĩ Viên ở trạm y tế là bác sĩ lâu năm rồi, tay nghề còn giỏi hơn cả người ở bệnh viện tỉnh ấy chứ."
Hoàng Thái Hà lập tức phấn chấn hẳn lên: "Bệnh gì cũng chữa được sao chị?"
"Cái đó thì phải để bác sĩ bắt mạch mới biết được."
Hoàng Thái Hà mừng rỡ: "Chị hai, thế chị đợi em một lát, em đưa nhà em đi cùng luôn." Nói rồi, bà ta chạy vào phòng anh ba Đỗ, vực Vu Cường vừa mới nằm nghỉ ra ngoài.
---