"Con xem lại mình đi, suốt ngày ở nhà rảnh rỗi, không công ăn việc làm chính đáng, con gái mười tám tuổi đầu rồi vẫn ăn bám nhà, dùng đồ nhà. Mẹ nói vài câu mà con đã cãi chem chẻm, con muốn lên trời à!"
Mẹ Đỗ cao giọng.
"Mẹ, công việc làm thuê tạm thời của con có tin rồi, tối nay con có thể dọn vào ký túc xá ở luôn, việc của con mẹ không phải lo đâu." Đỗ Tư Khổ lướt nhanh lời nói trong đầu.
"Con có ký túc xá rồi á? Đơn vị nào, lương lậu bao nhiêu? Phúc lợi thế nào?" Trong đầu mẹ Đỗ đã bắt đầu tính toán xem tiền lương hàng tháng của Đỗ Tư Khổ nên tiêu vào việc gì rồi.
"Phiếu lương thực mỗi tháng được bao nhiêu?"
Lại nữa rồi.
Đỗ Tư Khổ thừa biết sẽ thế này mà.
Cô lập tức đánh lạc hướng: "Dì út đến có mang theo phiếu lương thực không mẹ? Cô út đã ở nhà mình rồi, lương với phiếu của cô chắc chắn mẹ không thấy đâu." Thêm cả ba người nhà dì út nữa thì phiếu lương thực ăn hàng ngày đúng là một vấn đề lớn đấy.
Đánh lạc hướng thành công.
Nghe đến một đống miệng chờ ăn, lòng mẹ Đỗ trĩu nặng, nhưng miệng vẫn cứng: "Con nói cái kiểu gì thế, dì út bao nhiêu năm mới đến một lần, con bé này sao mà tính toán thế, sau này học tập em gái con ấy, rộng rãi một chút."
Nói thì nói vậy, nhưng trong lòng mẹ Đỗ cũng thầm tính toán: Chuyện này đúng là phải bàn kỹ lại với ông Đỗ.
Phiếu lương thực ở nông thôn là dùng số thóc dư sau khi nộp thuế để đổi, trên thành phố chẳng ai cấp phiếu cho nhà Thái Hà đâu. Nếu ở lâu thật thì đúng là phải ăn vào suất lương thực của nhà mình rồi.
Ba miệng ăn, nuôi không nổi đâu.
Đúng lúc này, ngoài bếp bỗng vang lên một giọng nói nhỏ nhẹ: "Dì ơi, nhà cháu có mang theo phiếu lương thực ạ."
Tiếng nói đột ngột khiến mẹ Đỗ giật bắn mình, bà vỗ vỗ ngực nhìn ra sau: Là Vu Nguyệt Oanh.
Chẳng biết Vu Nguyệt Oanh đã đứng đó nghe từ lúc nào.
Cô ta khẽ nói: "Mẹ bảo cháu vào lấy canh ạ." Thấy canh mãi chưa bưng lên bàn nên cô ta mới vào xem sao.
Đỗ Tư Khổ thừa cơ đi ra ngoài.
Chẳng còn việc gì của cô ở đây nữa.
"Em họ Tư Khổ, nhà họ Vu chúng chị không phải hạng người thích chiếm hời của ai, lần này đến có mang theo tiền và phiếu lương thực, không ăn không ở không đâu." Giọng Vu Nguyệt Oanh tuy nhỏ nhưng đủ để những người đang ngồi ăn ở nhà chính đều nghe thấy, "Chị biết em không hoan nghênh nhà chị, nhưng em cũng không nên làm mẹ chị giận chứ, mẹ chị vốn đau dạ dày, trưa nay chẳng ăn được mấy miếng, tí nữa lại đau cho mà xem."
Một cái "nồi" thật to úp xuống đầu cô.
Làm dì út giận đến mức không nuốt nổi cơm?
Đỗ Tư Khổ: "Em còn chẳng biết mình làm dì giận lúc nào nữa, chị nói thử xem để em còn biết đường mà suy nghĩ."
Là vì không gắp hết thịt vào bát người nhà họ Vu nên mới giận à?
Cái đống xương sườn gặm sạch bên cạnh bát ai kia là ai ăn thế?
Đỗ Tư Khổ chẳng sợ, cô chỉ ăn đúng một miếng cá, một miếng sườn, không gắp thêm miếng nào.
Vu Nguyệt Oanh im lặng nhìn Đỗ Tư Khổ, không nói lời nào.
Đỗ Tư Khổ cũng nhìn lại cô ta.
Mẹ Đỗ nhìn người này rồi lại nhìn người kia: "Thôi thôi, bưng canh ra đi đã, ăn cơm trước đi." Hai đứa nhỏ này sao lại hờn dỗi nhau thế không biết.
Vu Nguyệt Oanh đứng yên không nhúc nhích, cô ta nhìn mẹ Đỗ: "Bá ơi, mẹ cháu nói từ nhỏ tình cảm của mẹ với bá đã rất tốt. Mẹ cháu là bề trên, Tư Khổ chắc là lâu quá không gặp mẹ cháu nên không biết cách kính trọng người lớn, sau này bá nhớ dạy bảo em ấy thêm nhé."
---