Anh Bằng đi ra ngoài cửa, móc phiếu lương thực và phiếu ăn của mình ra, đếm dư ra hai tờ, chuẩn bị trưa nay "đổ máu" một phen, mời hai cô "đồ đệ" một bữa.
Có điều anh phải nói rõ với hai đứa, đây là cho mượn, sau này phát phiếu lương thực rồi phải trả lại cho anh.
Kết quả vừa quay đầu lại, Tiểu Đỗ và Tiểu Dư thế mà không đi theo ra.
Người đi ra sau anh là Tiểu Giang, cậu ta còn thuận tay đóng cửa lại: "Chủ nhiệm Cố đang bàn việc với hai cô ấy."
Mắt anh Bằng sáng rực lên: "Thế là đồng ý cho lĩnh phiếu lương thực rồi à?"
Anh nhanh tay lẹ chân nhét lại phiếu lương thực và phiếu ăn vào túi áo trong, cài khuy thật chặt.
Khoa Tổng vụ.
"Chuyện phiếu lương thực là thế này, phiếu lương thực đi theo hộ khẩu, phiếu của các cô đáng lẽ phải đi theo gia đình, định mức nhà nước cấp thì người nhà các cô sẽ lĩnh ở cửa hàng lương thực. Hôm nay ngày 12, nhà máy mình đến ngày 15 mới phát phiếu, nếu các cô muốn lĩnh phiếu ở nhà máy thì trong vòng ba ngày tới phải chuyển hộ khẩu qua đây, thủ tục hộ khẩu tốt nhất nên làm xong trước ngày 14."
Chủ nhiệm Cố ở Khoa Tổng vụ chuyên quản lý mảng này nên nắm rất rõ.
Chuyển hộ khẩu vào nhà máy?
Đỗ Tư Khổ phải cố gắng lắm mới không bật cười thành tiếng.
Chuyển hộ khẩu rồi thì sau này chuyện cưới xin gia đình đừng hòng mà gây khó dễ cho cô được nữa, sổ hộ khẩu nằm trong tay cô, cô muốn thế nào thì thế ấy!
Hê hê hê.
Đỗ Tư Khổ chỉ muốn làm ngay trong ngày hôm nay: "Chủ nhiệm Cố, chú có thể nói cho chúng cháu biết quy trình chuyển hộ khẩu như thế nào không ạ?"
Chủ nhiệm Cố nhận ra Đỗ Tư Khổ rất muốn chuyển, nhưng Tiểu Dư bên cạnh có vẻ khá do dự, bèn hỏi: "Nếu cháu không muốn chuyển thì phiếu lương thực cứ tiếp tục lĩnh theo gia đình cũng được."
Dư Phượng Mẫn chau mày: "Thế sau này phiếu lương thực ở nhà máy tăng lên 40 cân một tháng, mà ở nhà chỉ lĩnh được 20 cân, chẳng phải cháu bị thiệt sao?"
Đòi 40 cân phiếu lương thực, cô tưởng cô là thợ nguội bậc 5 chắc!
Chủ nhiệm Cố nói: "Thế này đi, chuyện này cháu chưa quyết định được thì cứ giữ nguyên hộ khẩu đã, đợi đến ngày nghỉ về bàn bạc lại với gia đình."
Nói xong, ông chỉ tay ra cửa.
Ra ngoài đi.
Dư Phượng Mẫn đúng là chưa quyết định được thật, ngoan ngoãn đi ra ngoài.
Đỗ Tư Khổ hỏi: "Chủ nhiệm ơi, có cần điền mẫu đơn gì không ạ?" Cô cực kỳ hăng hái!
Mắt sáng long lanh.
Chủ nhiệm Cố này càng nhìn càng thấy đáng yêu.
Chủ nhiệm Cố không hiểu sao đột nhiên cảm thấy hơi rợn người.
"Đây là tờ khai đăng ký hộ khẩu, cháu điền vào trước đi." Chủ nhiệm Cố đưa tờ khai và bút qua, "Viết cho cẩn thận, đừng viết sai chữ nào."
Nếu không lại lãng phí thêm một tờ đơn nữa.
Đỗ Tư Khổ hiểu ý.
Chỉ thấy cô múa bút trên tờ khai chuyển hộ khẩu loáng một cái là xong: "Chủ nhiệm ơi cháu viết xong rồi, chú xem hộ cháu xem còn cần bổ sung gì không ạ."
Cô đưa tờ khai qua.
Chủ nhiệm Cố đang viết giấy chứng nhận nhân viên chính thức và giấy chứng nhận cho phép chuyển hộ khẩu cho Đỗ Tư Khổ, nghe thấy cô bảo đã điền xong thì sững lại một chút, chẳng lẽ Tiểu Đỗ này viết bừa sao.
Ông nhận lấy tờ khai xem thử, viết rất ngay ngắn, những gì cần viết đều có đủ.
Chữ đẹp đấy.
Lại nhìn xuống: "Đại viện gia đình ngành đường sắt?"
Người nhà bên ngành đường sắt à.
"Vâng ạ, hộ khẩu cháu ở bên đó, chủ nhiệm ơi, chiều nay cháu có thể xin nghỉ để đi làm thủ tục hộ khẩu không ạ." Đỗ Tư Khổ nói, "Chú xem hôm nay đã 12 rồi, thời gian gấp gáp quá. Nếu lần này không làm xong, cả tháng này cháu chẳng có gì mà ăn mất, mẹ cháu keo kiệt lắm, thật đấy, đừng nói là 20 cân phiếu lương thực, đến 10 cân bà ấy cũng chẳng nỡ cho cháu đâu."
---