Xưởng Cơ Khí Những Năm 60

Chương 1 : Giấy giới thiệu

Trước Sau

break

Tháng 9 năm 1966.

Đây là một tờ giấy giới thiệu công tác.

"Nay giới thiệu hai đồng chí Dư Phượng Mẫn, Đỗ Tư Khổ đến đơn vị của quý vị để liên hệ công tác, mong được tiếp đón."

Chủ nhiệm Lý ở phòng tuyển dụng xưởng cơ khí xem xong thư, ngẩng đầu nhìn hai người. Hai cô gái trẻ, một người tết tóc đuôi sam dài, mặc chiếc áo cũ mỏng manh, khuỷu tay và vai đều có miếng vá. Quần cũng có vẻ như ngắn đi một khúc, phải nối thêm miếng vải khác cho dài ra.

Cứ nhìn cách ăn mặc này, thành phần gia đình chắc chắn là tốt (thuần nông hoặc công nhân).

Người kia cắt tóc ngắn ngang tai, mặc bộ quân phục màu xanh lá, đội mũ Lê Phong, trông rất tinh anh.

"Ai là Đỗ Tư Khổ, ai là Dư Phượng Mẫn?" Chủ nhiệm Lý hỏi.

Cô gái mặc áo cũ tết tóc đuôi sam bước lên trước: "Thưa chủ nhiệm, tôi là Đỗ Tư Khổ."

"Tôi là Dư Phượng Mẫn." Cô gái tóc ngắn cười nói.

Cô ta vô thức ngẩng cao cằm. Cha cô ta làm ở Ủy ban Cách mạng, lần này tới xưởng cơ khí nghe nói có thể sắp xếp công việc hành chính, không cần phải vào xưởng sản xuất.

Nghĩ đến đây, cô ta lại lấy từ trong ngực ra một bức thư khác, đưa qua: "Chủ nhiệm, chú xem cái này đi."

"Đây là..."

Giấy giới thiệu của Ủy ban Cách mạng!

Thái độ của chủ nhiệm Lý lập tức thay đổi hẳn.

"Hai cháu, mau ngồi, mau ngồi xuống," Chủ nhiệm Lý cười vô cùng thân thiết, "Để chú đi lấy tờ khai đăng ký qua đây. Đăng ký xong rồi thì qua bên khoa bảo vệ làm hai cái thẻ ra vào."

Chủ nhiệm Lý nhiệt tình hết sức, còn xót xa bốc hai nắm lá trà, pha trà cho Đỗ Tư Khổ và Dư Phượng Mẫn.

Lá trà thời này là đồ tốt đấy.

"Cảm ơn chủ nhiệm."

Vốn dĩ, mọi việc đến đây đều rất thuận lợi. Tiếc là nhân viên ở phòng đăng ký đã đi ra ngoài, khóa cửa lại, một chốc một lát chưa về ngay được, ước chừng phải đến mai mới làm thủ tục được.

Chủ nhiệm Lý đành dẫn hai người Đỗ Tư Khổ đi khoa bảo vệ làm thẻ ra vào trước.

Chủ nhiệm Lý dẫn hai người đi về phía khoa bảo vệ: "Tờ khai đăng ký này đều để ở văn phòng tổng vụ, phiếu ăn phiếu lương thực cũng do họ quản lý. Thế này đi, sáng mai các cháu qua đây làm hết mấy thứ này, rồi xem sắp xếp vào vị trí nào."

Ông ta chủ yếu nói với Dư Phượng Mẫn. Vừa rồi lúc trò chuyện ông ta đã nghe ngóng được, cha của Dư Phượng Mẫn là một chủ nhiệm ở Ủy ban Cách mạng, quyền thế không hề nhỏ.

Đỗ Tư Khổ đi phía sau hai người, nghe chủ nhiệm Lý nói nhưng không hề chen mồm vào.

Khu tập thể ngành đường sắt.

Nhà họ Đỗ hôm nay náo nhiệt vô cùng.

Từ sớm, cô út đã xuất giá nhiều năm đã mang theo hành lý lớn nhỏ quay về. Người đã bốn mươi tuổi rồi mà còn nhào vào lòng mẹ già, khóc lóc như sắp đứt hơi.

Trong lúc đun nước pha trà, mẹ Đỗ nghiêng tai nghe một hồi.

Nghe hiểu rồi.

Vốn dĩ em rể là giáo viên trung học bị liên lụy, bị xếp vào thành phần "ngũ loại đen", phỏng chừng là phải đi đến vùng nông thôn hẻo lánh nào đó để chịu khổ cải tạo.

Trong ngữ cảnh của các truyện Niên đại văn (lấy bối cảnh Trung Quốc từ năm 1966 đến 1976), "Ngũ loại đen" (Hắc ngũ loại - 黑五类) là một thuật ngữ chính trị cực kỳ quan trọng. Nó dùng để chỉ 5 nhóm đối tượng bị coi là "kẻ thù của nhân dân" và nằm ở tầng lớp thấp nhất trong xã hội thời bấy giờ.

Cụ thể, 5 nhóm này bao gồm:

Địa: Địa chủ (Những người sở hữu nhiều đất đai trước đây).

Phú: Phú nông (Nông dân giàu có).

Phản: Phản cách mạng (Những người bị cho là chống lại chính quyền).

Hoại: Phần tử xấu (Kẻ trộm cắp, lưu manh, hoặc những người vi phạm đạo đức xã hội).

Hữu: Phái hữu (Những trí thức, cán bộ có tư tưởng bị coi là lệch lạc, đi ngược lại đường lối).

---

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc