Bọn người này tàng trữ nhiều binh khí như vậy làm gì? Muốn tạo phản sao?
Xem qua sổ sách, hóa ra đây là tiền "hiếu kính" gửi cho một vị quý nhân nào đó ở Kinh Thành. Nàng nhớ người đó dường như là họ hàng bên ngoại của Tứ hoàng tử. Xem ra vị Tứ hoàng tử này cũng không an phận rồi.
Thì ra những cô nương này đều được đưa về Kinh Thành để phục vụ thú vui của đám quan lại quyền quý. Có kẻ thích bé gái vài tuổi, có kẻ lại thích bé trai vài tuổi. Lũ người này thật đáng chết, hưởng bổng lộc triều đình mà không làm việc nên làm, chỉ biết hưởng lạc cho bản thân.
Nàng thu hết tất cả vào không gian, nếu để lại cho chúng một đồng xu nào thì cũng là sự thiếu tôn trọng của nàng đối với tiền bạc.
[Các ngươi thích dùng thuốc mê chứ gì? Ta cho các ngươi nếm thử xem thuốc của ai lợi hại hơn!]
Nàng không muốn động thủ với đám người này, mấy tên tép riu này không xứng để nàng ra tay. Nếu sau này chủ tử sau lưng bọn chúng không có mắt mà chọc vào nàng thì tính sổ sau, nàng ghi nợ món này cho bọn hắn. Nàng sợ bẩn tay, cũng ngại phiền phức, dùng thuốc mê đỡ tốn sức bao nhiêu.
Nói là làm, nàng tìm đến chỗ bọn buôn người, vung một nắm thuốc mê ra. Đám người kia chưa kịp phản ứng đã lăn quay ra đất.
Đối phó với lũ buôn người này, nàng đâu chỉ dùng thuốc mê thông thường. Loại thuốc này sẽ làm tăng cảm giác đau đớn lên gấp bội, giống như có hàng vạn lưỡi dao đang róc thịt bọn chúng, đồng thời khiến tứ chi vô lực, muốn chết cũng không xong. Tuy không lấy mạng mấy kẻ này, nhưng kết cục sau này của chúng, "chậc chậc", muốn chết cũng là một loại xa xỉ.
Sau đó, nàng cải trang một chút, rời khỏi khách điếm, tìm một tiểu hành khất trên phố, đưa cho hắn một nén bạc, bảo đi báo quan. Cứ nói ở đây có bọn buôn người, để người của nha môn đến giải quyết.
Không bao lâu sau, người của nha môn đã tới, tra hỏi xem chuyện bọn buôn người này rốt cuộc là thế nào, ai là người bắt được. Các vị khách trọ đều nói không biết, họ chẳng hiểu chuyện gì đang xảy ra. Còn tiểu hành khất thì đã sớm biến mất tăm. Người của nha môn đành phải áp giải tiểu nhị của khách điếm về tra khảo.
Thấy người đã bị giải đi, Lục Kỳ Dao cũng từ từ rời khỏi nơi này.
Sao mí mắt phải của nàng cứ giật liên hồi thế này, chẳng lẽ sắp có chuyện gì xảy ra sao?
Vừa trừng trị xong bọn buôn người đáng ghét, lại thu được nhiều vàng bạc châu báu như vậy. Đây chẳng phải là cá chép hóa rồng sao, vận khí tốt đến mức muốn không phát tài cũng khó, hì hì!
Trong lúc nàng đang vui vẻ suy nghĩ, Xoài đột nhiên gọi nàng vào không gian.
"Xoài, đệ gọi ta gấp như vậy là có chuyện gì sao?"
"Tỷ tỷ, tỷ tỷ, tin tốt! Tỷ xem này."
"Không gian đột nhiên có thêm chức năng quét. Chỉ cần tỷ bật chức năng này lên, bất kể ở đâu trong phạm vi năm trăm mét, dù là trên mặt đất hay dưới lòng đất, thậm chí là đồ vật trong mật đạo cũng đều nhìn thấy rõ mồn một."
"Còn có thêm một màn hình nữa, nó có thể quan sát hình ảnh bên ngoài. Hơn nữa nó còn có chức năng ghi hình đấy. Có cái này rồi, sau này tỷ tỷ muốn tìm bằng chứng phạm tội của ai chẳng phải dễ như trở bàn tay sao?"
"Ngoài ra trong hệ thống còn xuất hiện rất nhiều đồ để bán, chỉ cần có điểm tích lũy là mua được, không có hạn chế gì cả. Hơn nữa tỷ cũng có thể bán đồ, ở đây có chức năng "lên kệ". Tỷ chỉ cần chọn "lên kệ" là được."