Thật đúng là bọn buôn người đáng chết, dù ở thế giới nào cũng là kẻ bị căm ghét nhất. Hãy tưởng tượng một người làm mẹ, một gia đình mất đi đứa con, cuối cùng tinh thần suy sụp, bọn họ phải sống thế nào đây?
Nếu đã không muốn làm người, thiên đường có lối không đi, địa ngục không cửa lại cứ đâm đầu vào. Nếu nàng không tiễn bọn họ một đoạn thì thật có lỗi với chuyến xuyên không này. Hôm nay chính là ngày tàn của bọn chúng.
Xe ngựa chạy trên đường khoảng một canh giờ thì dừng lại trước một khách điếm. Khách điếm không lớn lắm nhưng là tòa nhà ba tầng được trang hoàng khá đẹp mắt.
Lúc này, một người ăn mặc như chưởng quầy từ trên lầu đi xuống, liếc mắt ra hiệu với gã đánh xe. Hai bên đều ngầm hiểu ý nhau, sau đó gọi tiểu nhị tới, âm thầm ném những cô nương bị bắt cóc vào một căn phòng.
Như vậy lại càng tiện cho Lục Kỳ Dao hành động. Nàng định đứng dậy rời đi, nhưng nghĩ ngợi một lát, nàng quyết định rắc thêm một chút bột thuốc trợ ngủ cho những người này. Thuốc bột của nàng hoàn toàn không có tác dụng phụ, không giống loại thuốc mê rẻ tiền của đám mẹ mìn kia.
Hại người thì không nên, nhưng phòng người thì không thể không có. Nhỡ đâu trong số này có tai mắt của chúng thì sao? Cho dù không có nội gián, nhưng những bé gái này, người nhỏ nhất mới vài tuổi, ngộ nhỡ đánh nhau làm các bé sợ hãi, la hét ầm ĩ thì phiền chết đi được. Tuy nàng không sợ, nhưng nhiệm vụ quan trọng nhất hiện tại là đi cứu cha.
Nếu nàng đi trễ một chút, cha có thể sẽ thêm một phần nguy hiểm. Lúc xuất phát, Trí Không đại sư đã nhắc nhở, có thể ba nước còn lại đều tham gia vào chuyện này, cũng không biết hiện tại cha đã đi đến đâu rồi?
Lục Kỳ Dao ở đây lo lắng nhớ cha.
Ở một nơi cách đó rất xa, bên bìa rừng, một nhóm người đang ngồi nướng thịt. Người đàn ông trung niên anh tuấn cũng đang lẩm bẩm nhắc đến con gái rượu của mình, không biết con bé thế nào rồi.
Dực Vương nói: "Tướng quân, không sao đâu, chúng ta còn hơn một tháng nữa là về đến nơi rồi. Thấy ngài nhớ thương lệnh ái như vậy, nếu chúng ta đi đường tắt, biết đâu sẽ về nhanh hơn nhiều."
Nghe vậy, vị tướng quân đang vui vẻ, nhưng rồi không biết nghĩ tới điều gì, ông nói: "Dực Vương điện hạ, hiện giờ chúng ta ban sư hồi triều, tuy đã tách khỏi đại quân và cho người giả dạng chúng ta, nhưng ta luôn cảm thấy trong doanh trại có tai mắt của địch. Ba nước kia chắc chắn sẽ không yên phận, đi đường nhỏ e là không an toàn. Tuy chúng ta hành tung bí mật, nhưng lỡ bị theo dõi thì phiền phức to. Nếu điện hạ có mệnh hệ gì, ta về biết ăn nói sao với Hoàng thượng?"
"Tướng quân không cần lo lắng, ta cũng là người lăn lộn nơi sa trường mà ra. Tất cả chỉ là suy đoán của chúng ta, bây giờ nói những chuyện này vẫn còn quá sớm."
Trở lại phía Lục Kỳ Dao, nàng đoán chắc khách điếm này là hang ổ của bọn buôn người, dùng việc kinh doanh tửu lầu làm vỏ bọc. Dám đánh thuốc mê nàng ư? Để nàng vơ vét hết số tiền bất nghĩa của bọn chúng trước đã.
Sau đó, nàng nhẹ nhàng như chim én, lẻn vào các phòng tìm kiếm khắp nơi. Cuối cùng, trong hốc tường bí mật, dưới gầm giường và trong một căn phòng cấm kị ngoại trừ chưởng quầy không ai được vào, nàng tìm thấy rất nhiều ngân phiếu, tổng cộng phải đến mấy triệu lượng, vài rương vàng thỏi, bạc, châu báu, lại còn có cả binh khí và sổ sách.