"Được, để thím hưởng chút không khí vui vẻ."
Có người nghe thấy có kẹo ăn liền bưng bát cơm chạy ra: "Ai chia kẹo thế?"
"Xuân Phong và đồng chí Tô."
Giọng oang oang của Trần Tú Lan vang lên làm mọi người trong sân đều nghe thấy rõ ràng: "Hai đứa nó kết hôn rồi!"
"Ây da, vậy thì chúc mừng nhé!"
Mọi người vừa nói lời chúc mừng vừa bước tới nhận kẹo hỉ.
Chẳng mấy chốc, hai cân kẹo hỉ đã được chia sạch sành sanh.
Tô Noãn nhìn Tống Xuân Phong cười bất đắc dĩ: "Hình như chúng ta mua hơi ít, người nhà vẫn chưa được ăn."
Tống Xuân Phong an ủi với ánh mắt mang theo chút cưng chiều: "Không sao, ngày mai chúng ta sẽ mua thêm một ít đem về."
"Vâng."
Tống Xuân Phong đột nhiên xoay người đối mặt với mọi người: "Hôm nay muộn quá rồi, ngày mai cháu sẽ làm vài mâm cỗ mời mọi người uống rượu hỉ nhé!"
Tuy Tô Noãn vốn tưởng mình cứ thế gả vào đây, nhưng cô không ngờ Tống Xuân Phong vẫn định bày cỗ bàn mời mọi người. Trong lòng cô ngập tràn cảm giác ấm áp.
"Được, ngày mai tất cả chúng tôi sẽ đến giúp một tay!"
Mọi người dần dần giải tán. Tô Noãn và Tống Xuân Phong cầm đồ đạc quay về nhà họ Tống.
"Anh hai, chị dâu hai, cuối cùng hai người cũng về rồi!"
Tống Xuân Phong nhìn sắc mặt khó coi của Tống Xuân Hiểu liền buột miệng hỏi: "Sao thế?"
Dù sao thì Tống Xuân Hiểu vẫn là một cô gái chưa chồng. Cô ấy ngại ngùng không dám nói mấy chuyện này, chỉ đành chỉ tay về phía phòng của Tống Đồng Chu, ấp úng mãi mà không nặn ra được chữ nào.
Hà Tiểu Mai thấy vậy liền che tai con gái mình lại, thấp giọng giải thích: "Bố cậu lén uống rượu, thú tính đại phát, đang làm chuyện đó với dì."
Mặt của Tô Noãn, Tống Xuân Hiểu và cả Tống Xuân Phong thoáng chốc đều đỏ bừng như quả đào.
Chuyện này thật sự là kinh thế hãi tục. Trời còn chưa tối hẳn mà đã làm cái chuyện đó rồi sao??
Tô Noãn nhanh chóng nhận ra điểm bất thường: "Chị nói bố uống rượu sao?"
Chắc chắn là vò rượu kia có vấn đề rồi?
"Đúng vậy, ban đầu chị còn tưởng Thanh Đại nhà chị lén uống, làm vợ chồng chị sợ hãi chạy đi tìm người khắp cả khu nhà."
Hà Tiểu Mai nhắc đến chuyện này vẫn còn sợ hãi trong lòng.
Cô ấy vô tình nhìn thấy đồ đạc trong tay Tống Xuân Phong liền kinh ngạc nói: "Hai đứa chuẩn bị kết hôn đấy à?"
Lý Điềm Điềm cũng chú ý tới chăn và gối uyên ương trong tay Tống Xuân Phong. Cô ta nghiến răng nghiến lợi, hận sắt không thể rèn thành thép!
Sao mẹ cô ta lại có thể tuột xích vào đúng thời khắc quan trọng như thế này cơ chứ?
"Em và Tiểu Noãn đã kết hôn rồi."
"Ngày mai em định làm vài mâm cỗ mời mọi người uống rượu hỉ." Tống Xuân Phong dặn dò đơn giản vài câu rồi định quay về phòng dọn dẹp giường chiếu, chợt nghe Hà Tiểu Mai lên tiếng: "Nói vậy thì tối nay là đêm động phòng hoa chúc của hai đứa rồi?"
Cô ấy lập tức giao đứa bé cho Tống Xuân Hiểu: "Đợi chị rửa sạch tay rồi chị vào trải giường cho hai đứa."
"Làm gì có chuyện giường của tân lang tân nương lại để tân lang tân nương tự trải!"
"Chị dâu như mẹ. Chị cũng coi như là nửa bậc trưởng bối của hai đứa, chắc chắn là đủ tư cách trải giường cho hai đứa rồi. Chúc hai đứa sau này vợ chồng hòa thuận, ân ái trọn đời!" Hà Tiểu Mai cười tủm tỉm đi rửa tay, sau đó lại dặn dò Tống Xuân Thiên ra ngoài làm chút việc.
Giọng Lý Điềm Điềm cứng đờ: "Sao hai người có thể kết hôn được chứ?"
"Bố còn chưa đồng ý cho hai người kết hôn đâu!"
Trong lòng cô ta sốt ruột đến mức chỉ hận không thể phá cửa xông vào gọi Tống Đồng Chu ra giải quyết chuyện này.
Hà Tiểu Mai vội vàng liếc nhìn cô ta một cái, lẩm bẩm trong miệng: "Người ta đã đính hôn từ trong bụng mẹ rồi, kết hôn mà còn cần cô đồng ý chắc?"
"Đúng là chó bắt chuột, lo chuyện bao đồng."
Lý Điềm Điềm không cam lòng. Cô ta mím chặt môi, chốc chốc lại nhìn Tống Xuân Phong, chốc chốc lại nhìn Tô Noãn. Nhìn thế nào cũng thấy chướng mắt!