Ngưu Cẩm Thư bước đến bên cạnh Tống Xuân Phong, nở nụ cười tươi rói hỏi: "Đồng chí, tôi có thể giúp gì được cho anh không?"
"Này, Ngưu Hà Thủy, sao chỗ nào cũng có mặt cô vậy?"
"Đây là khu vực do tôi phụ trách, cô chạy đến đây làm gì?"
"Gặp trai đẹp là quên mất mình đang ở đâu, quên luôn cả trách nhiệm công việc rồi à?"
Chị gái phụ trách khu vực bán đồ cưới thoạt nhìn đã biết là nhân viên lâu năm của cửa hàng bách hóa, lúc mắng mỏ Ngưu Cẩm Thư cũng không hề nể nang chút nào.
"Ngưu Hà Thủy?"
"Cô ta không phải tên là Ngưu Cẩm Thư sao?"
Không rõ ai đã buột miệng hỏi một câu như thế, chị gái liền nhiệt tình giải thích: "Tên thật của cô ta là Ngưu Hà Thủy, ông nội cô ta thuộc đại đội Hà Thủy. Do cô ta chê tên khó nghe nên mới tự đi đổi tên đấy."
Những người có mặt tại đó cười ồ lên, ngay cả khóe môi Tô Noãn cũng khẽ cong lên.
Con người ở đây thật thú vị.
Ngưu Cẩm Thư bị vạch trần tên thật thì xấu hổ đến đỏ bừng cả mặt. Không còn mặt mũi nào nhìn ai, cô ta đành ôm mặt chạy thẳng vào nhà vệ sinh khóc lóc.
Thấy vậy, chị gái liền nói với Tô Noãn: "Đồng chí, cô đừng để bụng nhé."
"Có một số người tính nết như vậy đấy, cứ thấy đàn ông đẹp trai là lại tưởng người khác không xứng, chỉ có cô ta mới là đẹp đôi nhất."
"Theo tôi thấy, đồng chí nam này và cô mới đúng là trời sinh một đôi."
Tô Noãn đỏ mặt, còn chưa kịp phản ứng thì đã nghe thấy Tống Xuân Phong nghiêm túc đáp lời: "Cảm ơn chị."
"Hai người chuẩn bị kết hôn à?" Chị gái nhân cơ hội hỏi thăm.
"Chúng tôi đã kết hôn rồi, hôm nay đến đây để sắm nốt vài món đồ cưới còn thiếu."
Chị gái nhiệt tình nói: "Được thôi, để tôi giới thiệu cho hai người vài món đồ thường dùng cho đám cưới nhé!"
Những người vốn đang xem kịch vui lúc này đều tém lại. Vở kịch ruồng bỏ mà họ mong đợi tạm thời không diễn ra, ngược lại, cảnh tượng hai người đang bàn bạc chọn đồ cưới ở cách đó không xa lại khiến mấy chị gái đã có chồng ghen tị muốn chết.
Họ mua một chiếc chăn uyên ương màu đỏ, một cặp gối uyên ương, hai chiếc khăn mặt, một cái chậu rửa mặt, hai cân kẹo và một bánh xà phòng.
Nhìn nhân viên bán hàng lần lượt tan làm, Tống Xuân Phong vẫn không nhịn được hỏi thăm: "Ở đây các chị có bán ba vòng một kêu không?"
Chị gái nhìn Tô Noãn với ánh mắt mang theo chút ngưỡng mộ: "Có!"
"Ở ngay trên lầu, tốt nhất là ngày mai cậu quay lại, chắc chắn là giờ này họ sắp tan làm rồi."
"Vâng, cảm ơn chị."
"Không có gì!"
Nhân viên bán hàng nhìn Tống Xuân Phong xách đồ trĩu nặng hai tay, còn Tô Noãn bên cạnh chỉ bưng một cái chậu rửa mặt vô cùng nhẹ nhàng. Cô ấy ghen tị đến mức chua xót trong lòng, không hiểu sao đãi ngộ giữa người với người lại khác biệt nhiều đến thế?
Bình thường các cô ấy đi mua sắm cùng bạn trai, mắt bạn trai cứ như bị mù vậy, chẳng hề thấy các cô ấy sắp xách không nổi nữa. Lần nào các cô ấy cũng phải dùng giọng oang oang để nhắc nhở.
...
Tô Noãn và Tống Xuân Phong về đến khu nhà tập thể. Lúc này mọi nhà cơ bản đều bắt đầu ăn cơm, nên trong sân tương đối yên tĩnh.
Trần Tú Lan ra ngoài đổ nước, nhìn thấy Tống Xuân Phong xách chăn và gối uyên ương màu đỏ chót thì còn gì mà không hiểu nữa?
"Ây da, hai đứa chuẩn bị kết hôn đấy à?"
Tống Xuân Phong mỉm cười giải thích: "Thím Trần, cháu và Tiểu Noãn đã đăng ký kết hôn rồi ạ."
Trần Tú Lan không ngờ ra ngoài đổ nước mà còn hóng được tin sốt dẻo, bà ta lập tức nhiệt tình nói: "Chúc mừng nha!"
"Thím chúc hai đứa trăm năm hạnh phúc, sớm sinh quý tử!"
Tô Noãn bốc một nắm kẹo đưa cho Trần Tú Lan: "Thím ơi, thím ăn kẹo hỉ nhé."
Thời buổi này kết hôn, việc chia kẹo hỉ tương đương với việc công khai chuyện cưới hỏi, mọi người cũng mặc định rằng họ đã kết hôn.