Vở Hài Lãng Mạn

Chương 7: Mô típ đi xem mắt trúng ngay bạn thân của crush cũ

Trước Sau

break

"Dì cũng phải qua mấy tầng quan hệ, cơ duyên xảo hợp mới liên hệ được với người này đấy."

Khương Tạo không nói gì, theo bản năng muốn từ chối, nhưng lại không thốt ra được lời lẽ cứng rắn. 

Từ nhỏ đến lớn dì út là người tốt với cô nhất, tuổi thơ có một khoảng thời gian dài cô sống cùng dì, đối phương chưa bao giờ dùng thân phận bề trên để ra lệnh cho cô, nhưng vẫn hay lo toan những chuyện vặt vãnh này vì cô.

"Dì biết cháu không muốn bị ép cưới như trâu bắt chó đi cày." Dì út khai thông tư tưởng cho cô: "Nhưng cháu hướng nội như thế, bình thường ngoài công việc ra cũng đâu chủ động làm quen bạn bè khác đâu?"

"Con người ta không thể cứ ru rú một mình mãi được, cháu nói muốn đợi duyên phận đến, nhưng duyên phận đâu có tự chạy đến cửa nhà, cháu phải chủ động tiếp xúc mới gặp được duyên phận chứ đúng không?"

"Lỡ gặp được người phù hợp thật, cháu có thêm người bầu bạn tâm sự cũng tốt mà."

"Cứ coi như xã giao, ra ngoài đi dạo chút. Giúp dì út một lần đi, dì với người giới thiệu là bạn cũ, nếu thất hẹn thì ngại lắm."

Khương Tạo nghe xong những lời này, biết mình lần này không trốn được rồi. 

Kể từ khi cô nói với dì út rằng mình không phải người theo chủ nghĩa không kết hôn, chỉ là không có niềm tin vào tình yêu và hôn nhân, dì út liền bắt đầu lo liệu chuyện này cho cô.

Sớm biết thế hồi đó cứ nói mình lãnh cảm hoặc đồng tính cho xong. 

... Thôi, không được, như thế thì dì út sầu chết mất.

Chuyện xem mắt nhanh chóng lướt qua, Khương Tạo nhìn thành phố ướt đẫm nước mưa ngoài cửa sổ, ánh mắt có chút lơ đãng, hỏi đối phương: "Dì ơi, dạo này... dì có gặp mẹ cháu không?"

Đầu dây bên kia rõ ràng giật mình, rất ngạc nhiên: "Sao tự nhiên lại hỏi thăm mẹ cháu? Cháu xảy ra chuyện gì à?"

"Không ạ, cháu chỉ là không biết hiện giờ bà ta còn ở Tần Nam hay không thôi." Khương Tạo không kể chuyện trong công ty.

Phan Hủy không hỏi dồn, trả lời thẳng: "Không, lần trước giỗ bà ngoại mẹ cháu cũng không liên lạc với dì. Có cần dì hỏi giúp cháu không?"

"Không cần đâu ạ, đừng hỏi." Khương Tạo vội vàng ngăn lại, trong giọng nói lộ ra vài phần kháng cự khó kiểm soát.

Phan Hủy nghe ra thái độ của cô, thở dài mấy tiếng, khuyên nhủ: "Lần trước đã định hỏi cháu, tốt nghiệp xong có muốn về quê tìm việc không, cháu một mình ở Nam Thành khổ cực biết bao, dì cũng chẳng giúp gì được cho cháu." 

"Ở Tần Nam cũng nhiều cơ hội lắm, hay là về đi."

"Hồi đó cháu thi trượt cao học, thà hoãn tốt nghiệp ở lại trường ôn thi lần hai cũng không chịu về Tần Nam, ở Nam Thành nhiều năm như vậy, chỉ để tránh mặt mẹ cháu sao?" 

"Đó là mẹ cháu, nếu có một ngày chị ấy không thể tự chăm sóc bản thân nằm liệt giường, cháu vẫn phải lo cho chị ấy."

"Máu mủ ruột rà sờ sờ ra đó, đánh gãy xương còn dính gân, cháu chạy không thoát đâu. Chi bằng nói chuyện tử tế một lần, mẹ con với nhau làm gì có chuyện không hòa giải được."

Chiếc xe buýt cũ kỹ chạy phát ra tiếng kẽo kẹt ồn ào, như thể cú phanh tiếp theo sẽ rệu rã ra từng mảnh. 

Tiếng kim loại va chạm xuyên qua tai nghe đập vào màng nhĩ, ồn đến mức não Khương Tạo căng ra, trái tim không ngừng chìm xuống, sự bực bội bị nung nấu trong màn mưa, không tìm thấy chỗ nào để tung quyền trút giận.

Sống lưng ớn lạnh, mười ngón tay lại bắt đầu ngứa ngáy, tâm lý phản kháng khắc sâu trong dây thần kinh đang khơi dậy dục vọng huỷ diệt một cách quỷ dị. 

Muốn đập hỏng cái gì đó, xé nát cái gì đó.

Bàn tay siết chặt điện thoại của Khương Tạo trắng bệch, hàng mi rũ xuống run rẩy, hơi thở yếu ớt bị át đi bởi tiếng ồn lớn khi cửa xe mở ra.

"Alo? Cháu có nghe thấy không?" 

"Thất Thất? Thất Thất..."

Khương Tạo không thể oán giận dì út, cũng không muốn nói ra những suy nghĩ thật lòng đầy ngỗ nghịch bất hiếu của mình, chỉ có thể lảng tránh chủ đề một lần nữa, nở nụ cười rồi hỏi ngược lại chuyện khác.

"Chủ nhật hẹn xem mắt ở đâu thế ạ? Dì chuyển tiếp địa chỉ và số điện thoại cho cháu nhé."

... 

1:30 chiều Chủ nhật, Khương Tạo đến đúng giờ, trang điểm nhẹ nhàng để ứng phó cho xong buổi xem mắt này. 

Đối phương khá có gu, hẹn uống trà chiều tại một nhà hàng cao tầng view sông.

Khương Tạo thi lại lần hai mới đậu, năm nay tốt nghiệp thạc sĩ, 26 tuổi mới rời khỏi ghế nhà trường, so với bạn bè đồng trang lứa thì cô có vẻ chậm hơn một nhịp.

Trong vòng bạn bè, các bạn học cũ đều đã ổn định công việc, đang xếp hàng đi xem mắt kết hôn, ngay cả biểu cảm rõ ràng chẳng yêu thương gì nhau của hai bên trên ảnh cưới cũng y hệt nhau.

Nhìn nhiều rồi, Khương Tạo càng cảm thấy hôn nhân bây giờ đa phần mang tính chất giao dịch, trao đổi tài nguyên. 

Càng lớn lên, chẳng còn mấy ai treo tình yêu trên miệng nữa.

Dì út không đưa ảnh đằng trai, bảo là đối phương mãi không đưa nên dì cũng ngại đòi.

Theo kinh nghiệm xem mắt của Khương Tạo, kiểu đối tượng không chịu đưa ảnh thế này thường ngoại hình dưới trung bình. Bởi vì chỉ cần ở mức bình thường thôi, là họ đã rất tự tin gửi một đống ảnh tự sướng tự cho là rất đẹp trai cho đằng gái rồi.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc