Khác với nhân viên các phòng ban khác của Phi Đạt phải ngồi im chờ sự thay đổi nghiệp vụ sau khi công ty bị thu mua, mỗi người trong phòng Kế hoạch đều phải đối mặt với hai lựa chọn.
Một, đi theo họ chuyển đến trụ sở chính của Vân Thăng ở thành phố Tần Nam, chính thức trở thành nhân viên mới của phòng Kế hoạch Vân Thăng, lương thưởng đãi ngộ tương đương với nhân viên Vân Thăng.
Hai, ký hợp đồng bồi thường, cầm khoản tiền đền bù gấp mấy lần lương, bị sa thải và thôi việc.
Thực ra hai lựa chọn đều có cái lợi cái hại, nhưng cũng không tệ.
So với quy mô và danh tiếng của Phi Đạt, việc gia nhập phòng Kế hoạch của Vân Thăng chắc chắn là một bước nhảy việc không đau đớn, hồ sơ năng lực được nâng lên một tầm cao mới.
Có điều Vân Thăng là công ty công nghệ, nội dung và định hướng kế hoạch khác một trời một vực với nghiệp vụ chuyển phát nhanh, không chắc tất cả mọi người đều thích ứng được, lỡ làm không tốt thì vẫn bị đào thải.
Cho nên nếu chọn nghỉ việc thì tiền bồi thường cũng hậu hĩnh, có thể chấp nhận được.
Tan họp, mọi người đều bàn tán về chuyện này. Nhiều nhân viên đã có gia đình rất rối rắm, vợ con đều ở Nam Thành, đột nhiên phải đi làm xa nhà dài hạn, gia đình không biết sắp xếp thế nào.
Ngay cả những người trẻ không vướng bận gia đình, việc đột nhiên phải đến một thành phố xa lạ để sống và làm việc một mình cũng là chuyện cần rất nhiều can đảm.
Lê Lê quyết định rất nhanh, đương nhiên là đi theo Vân Thăng. Hồi trước cô nàng vì muốn được chuyển chính thức ở Phi Đạt mà suýt mất nửa cái mạng, với bằng cấp liên thông đại học của mình, căn bản không thể tìm được công việc ở công ty lớn cỡ như Vân Thăng nữa.
Vân Thăng hiện tại phát triển đáng sợ như vậy, không qua mấy năm nữa sẽ đạt đến mức “người người nhà nhà đều dùng sản phẩm Vân Thăng”, chuyện lên sàn chứng khoán cũng là sớm muộn.
Ai không đi là kẻ ngốc!
Lê Lê sán lại gần hơn, tiếp tục tán gẫu với Khương Tạo, cười hì hì: "Cậu cũng sẽ chọn vào làm Vân Thăng chứ? Dù sao cậu cũng đâu phải người gốc Nam Thành, đi đâu làm thuê mà chẳng giống nhau."
"Hơn nữa Tần Nam là đô thị cấp 1 mới, không giống Nam Thành, đất chật người đông đến mức trung tâm thành phố còn chẳng chứa nổi một tiệm Mixue, ở đó thân thiện với người trẻ hơn."
Thế nhưng, Khương Tạo chống cằm, nhìn chằm chằm vào phương án bồi thường thôi việc và hợp đồng tuyển thẳng của Vân Thăng trên tay mỗi người, đưa ra câu trả lời ngoài dự đoán: "Chắc tớ sẽ không rời khỏi Nam Thành đâu."
Lê Lê kinh ngạc: "Hả? Không đúng nha... Chi phí sinh hoạt ở Nam Thành cao thế nào, cậu học đại học rồi thạc sĩ ở đây 8 năm, chẳng lẽ lại không biết à."
"Phải rồi, còn chưa hỏi cậu, quê cậu ở đâu thế?"
Khương Tạo hầu như không bao giờ nhắc chuyện riêng với người khác, cô miết nhẹ lên những dòng chữ trên hợp đồng, đôi mày khẽ nhíu để lộ sự đắn đo.
Mặc dù hộ khẩu của cô ở Nam Thành, nhưng nhắc đến quê nhà...
"Tần Nam."
Lê Lê ngẩn ra vài giây, càng không hiểu nổi, giọng nói không kìm được cao lên: "Thế còn do dự cái gì nữa!? Bà cô của tôi ơi, cậu nghĩ cái gì thế!? Vừa được về nhà vừa có công việc tốt."
"Tớ thu lại câu nói cậu xui xẻo lúc nãy, vụ thu mua lần này quả thực là đo ni đóng giày cho cậu luôn đó."
Khương Tạo úp ngược bản hợp đồng xuống mặt bàn, lắc đầu: "Để tớ suy nghĩ thêm đã."
Lê Lê hơi nghiêm túc, xụ mặt: "Cô Khương, xin cô cho tôi một lý do hợp lý khiến cô phải đắn đo."
Khương Tạo ngồi thẳng mân mê máy tính, liếc mắt nhìn cô nàng, nở nụ cười điềm nhiên, bịa chuyện: "... Chê Tần Nam mở nhiều tiệm Mixue quá, được không?"
"Tớ rất sợ cái con Tuyết Vương mũi nhọn cứ uốn éo qua lại của hãng đó, cứ nhìn thấy là phát khóc."
"Tối về sẽ gặp ác mộng ngay, mơ thấy một hàng dài Tuyết Vương cầm mũi đuổi theo đâm tớ."
"..." Lê Lê lườm nguýt một cái, hoàn toàn cạn lời.
Cậu tưởng mình hài hước lắm hả??!!
Ăn cơm Pinduoduo bị ngộ độc thực phẩm rồi chứ gì, con điên này.
(Pinduoduo: Sàn thương mại điện tử tương tự Shopee.)
...
Toàn bộ nhân viên phòng Kế hoạch phải đưa ra câu trả lời trước giờ tan làm thứ Hai tuần sau. Hôm nay là thứ Sáu, mọi người có hai ngày cuối tuần để suy nghĩ.
Đến giờ tan tầm, khu vực nội thành bỗng đổ mưa. Trên đường phố giương lên từng chiếc ô vội vã, giống như những bọt bong bóng đang nín thở, tụ lại thành từng mảng ở trạm xe và cửa ga tàu điện ngầm, chen chúc nhau cho đến khi vỡ tan.
Khương Tạo đuổi kịp một chuyến xe buýt vắng người, ngồi xuống định nghe nhạc như thường lệ thì bị cuộc gọi của dì út cắt ngang.
Trước khi bắt máy cô đã đoán được đối phương muốn nói gì, khẽ thở dài: "Alo?"
"Nhắn tin cho cháu sao không thấy trả lời thế." Dì út cũng không trách móc, giọng nói luôn ẩn chứa vài phần ý cười, dịu dàng nói: "Tan làm chưa? Ăn cơm chưa cháu?"
"Cháu vừa lên xe, sao thế ạ?" Cô đáp.
"Chuyện anh chàng dì nói với cháu ấy, hẹn vào Chủ nhật, cháu nhớ đi gặp nhé." Dì út sắp xếp xem mắt cho cô, tận tình khuyên bảo: "Phụ huynh bên đó nhiệt tình lắm, hơn nữa điều kiện không tồi, nhà có tiền, bố là giáo sư đại học."