Hai giây quan sát vừa dài vừa rõ ràng, cuối cùng anh cũng hành động, bôi cồn i-ốt lên chỗ da bị cào rách của cô.
Hai bàn tay Khương Tạo đang nắm đầu gối lập tức siết chặt.
Tạ Lịch Thăng bắt được chi tiết này, giương mắt nhìn cô: “Đau à?”
Giọng cô hơi khô khốc, còn có chút mất tự nhiên: “... Không đau.”
Tạ Lịch Thăng tăng tốc độ, sau khi sát trùng đơn giản, đưa túi đá cho cô: “Tối nay phải chườm đá liên tục, hết ngày mai thì đắp khăn nóng, nếu mãi không hết sưng thì đi bệnh viện.”
“Cảm ơn.” Khương Tạo cầm túi đá y tế áp lên mặt, đau đến mức rít lên, nhận ra ánh nhìn chăm chú của đối phương lại vội nín bặt, ra vẻ kiên cường.
“Để tôi chở cô về, tiện thể đưa tai nghe cho cô luôn.” Anh xách túi bóng đứng dậy.
Cô cầm túi đá chạy theo.
Hai người một trước một sau lặng lẽ đi, phố đêm tĩnh mịch, dường như tiếng bước chân của họ là thứ duy nhất chứng minh thời gian đang trôi.
Khương Tạo giẫm lên cái bóng của anh, trong lòng chất chứa rất nhiều suy nghĩ hỗn tạp, muốn nói gì đó nhưng lại chẳng biết nên nói gì.
Hồi lâu sau, cô bỗng nhiên mở miệng hỏi người phía trước: “Anh không hỏi tôi sao?”
“Hỏi cô cái gì?” Anh không quay đầu lại.
Khương Tạo vẫn luôn cúi đầu: “Anh đến bảo lãnh cho tôi, tôi tưởng ít nhất anh cũng sẽ hỏi tại sao tôi lại làm như vậy.”
“Dù sao thì... người bình thường gặp chuyện như thế, hầu hết đều cảm thấy xấu hổ, vội vàng trốn vào phòng coi như không nghe thấy, chứ không có giống như tôi...”
“Nổi trận lôi đình, còn trực tiếp... gián đoạn bọn họ.”
Ánh đèn đường phác họa bờ vai rộng lớn của anh, mặc cho dáng đi của người đàn ông có lười biếng thế nào, thân hình vẫn luôn thẳng tắp cứng cáp.
Tạ Lịch Thăng dường như cười một cái, giọng điệu thong dong: “Nhưng người bình thường cũng không thể nào vừa nghe hiện trường phim heo vừa ăn cơm, tắm rửa nghỉ ngơi bình thường được.”
“Dù sao tôi cũng không làm được, tiêu chuẩn của cô đối với người bình thường cao quá đấy.”
“...”
“Vậy sao?” Cô hậm hực: “Anh nói cứ như thể tôi làm đúng lắm.”
Tạ Lịch Thăng dừng bước, nhìn cô suýt nữa thì đâm sầm vào mình mà ngẩng đầu lên, dùng ánh mắt mờ mịt nhìn anh.
“Tôi không có tư cách phán xét cô đúng hay sai, chẳng qua nếu đổi lại là tôi, tôi sẽ không làm thế.”
Khương Tạo nhíu mày, rất tò mò: “Vậy anh sẽ làm thế nào?”
Anh ngửa đầu, nhìn vầng trăng treo trên ngọn đèn đường, suy tư hai giây: “Tố cáo bọn họ mại dâm, để cảnh sát tới tận cửa, cứ ba bước lại hô hoán một câu làm lớn chuyện lên, coi như không biết bọn họ là người yêu, đóng vai nạn nhân hoảng loạn, náo loạn trong nhóm cư dân.”
“Cho dù bạn cùng nhà mặt dày tiếp tục ở lại, cũng phải chịu sự chỉ trỏ của hàng xóm láng giềng, mặt mỏng thì tự nhận mình xui xẻo mà chuyển đi, hơn nữa gây ra bê bối lớn như thế chủ nhà cũng sẽ không khoanh tay đứng nhìn đâu.”
“Là đối phương không tôn trọng, phá vỡ lời hứa, khiêu khích trước, cho nên không cần phải nể nang gì cả.”
Nói xong, Tạ Lịch Thăng quay đầu, bắt gặp biểu cảm vừa kinh ngạc vừa khó nói của cô.
“Sao thế?”
Vừa thâm vừa hiểm, khiến người ta lạnh sống lưng.
Khương Tạo bỗng nhiên không dám nói kháy anh nữa.
“... Những người đã từng chọc vào anh, chắc là ‘chết’ thảm lắm.”
Tạ Lịch Thăng chắp tay sau lưng, thần sắc thoải mái, nhướng mày: “Về nhà tự kiểm điểm lại bản thân đi.”
Khương Tạo rùng mình.
Anh cười khẩy, tung tung chìa khóa xe để lại một câu: “Công ty có chế độ nghỉ phép do tai nạn bất ngờ, ngày mai ở nhà nghỉ ngơi đi.”
“Bị người ta đánh thành cái dạng này mà đi làm, dễ dọa sợ các nhân viên khác đấy.”
Khương Tạo: “...”
...
Đưa Khương Tạo về nhà xong, Tạ Lịch Thăng lái xe quay về chỗ ở của mình.
Chiếc coupe lao vun vút trên con đường vắng vẻ trong đêm, lúc chờ đèn đỏ anh bỗng nhớ lại những lời cô nói, ngẫm nghĩ một chút, quả thực không giống phản ứng của người bình thường.
Trong hầu hết các tình huống bất ngờ, con gái luôn ở thế yếu. Đối mặt với một nam một nữ, con gái bình thường ngoài xấu hổ ra thì phần nhiều là sợ hãi sau khi cân nhắc chênh lệch sức mạnh
Nhưng Khương Tạo lại bùng nổ bất chấp an nguy bản thân như thế, hoàn toàn trái ngược với tác phong thường ngày của cô.
Tạ Lịch Thăng gõ gõ ngón trỏ lên vô lăng bọc da, sau một lúc lâu, anh dùng màn hình trên xe bấm một cuộc gọi.
Giờ thủ đô là 1:03 sáng, giờ Los Angeles là 10:00 sáng.
Đối phương bắt máy rất nhanh, giọng nói sảng khoái pha lẫn chút bất ngờ: “1 giờ đêm rồi cậu còn chưa ngủ? Lại tăng ca à?”
Tạ Lịch Thăng đạp chân ga, liếc nhìn tên người gọi trên màn hình — Ngụy Nguyên.
“Hồi đại học có một cô đàn em hay đi theo cậu, cậu còn nhớ không.”
Ngụy Nguyên chậm chạp, dường như suy nghĩ vài giây, cố gắng nhớ lại: “Ý cậu là... cái cô...”
Phản ứng nằm trong dự liệu, đã sớm quên rồi.
Anh liên tưởng đến lần xem mắt đầu tiên, cái dáng vẻ ngố tàu của cô khi anh vừa nhắc đến Ngụy Nguyên.
Tạ Lịch Thăng cười khẩy, nhắc nhở đối phương.
“Tên là Khương Tạo.”