Vở Hài Lãng Mạn

Chương 39: Tránh cái gì? Đưa mặt qua đây

Trước Sau

break

Tạ Lịch Thăng đút hai tay vào túi quần, rất ngạc nhiên: “Nhận thức của cô về bản thân rõ ràng đấy chứ.”

Khương Tạo: “...” 

Cảm ơn, thấy khó chịu hơn rồi.

“Mấy chuyện trong trường học dù có phức tạp đến đâu, cũng chỉ là phiên bản pha loãng của xã hội thôi.” Giọng anh rất nhạt, nghe không ra ý tứ an ủi gì, nhưng lời nói lại rất xác đáng: “Học thạc sĩ là học chuyên môn, chứ có phải học cách đối phó với lưu manh côn đồ đâu.”

“Quy kết việc thất bại do thiếu kinh nghiệm thành năng lực cơ bản của mình kém cỏi, như thế là rất ngốc.” 

“Kẻ ngốc mới chỉ biết trách bản thân.”

Khương Tạo nghe mà ngẩn người, khẽ hỏi: “Lúc anh chịu thiệt thòi, anh cũng tự an ủi mình như thế sao?”

Tạ Lịch Thăng nhún vai, dẫn cô đi tiếp: “Tôi thường không chịu thiệt.”

Khương Tạo: “...” Vâng anh giỏi.

Ra khỏi đồn cảnh sát, cô đang định quay người đi về nhà thì canh tay bị người ta kéo ngược lại, cưỡng chế dắt đi. 

Cánh tay vốn đang lạnh ngắt vì khí đêm ẩm ướt, vừa chạm vào lòng bàn tay khô ráo ấm áp của đối phương, lập tức tan chảy, bất giác lan ra một cảm giác dễ chịu.

Khoé mắt Khương Tạo mở to, bước chân loạng choạng: “Anh, đưa tôi đi đâu đấy?”

Tạ Lịch Thăng quay đầu quét mắt nhìn vết bầm trên mặt cô, mới qua một lúc hòa giải mà trông đã nghiêm trọng hơn nhiều: “Hôm nay tâm trạng tốt, tôi quyết định giúp người giúp cho trót.”

Khương Tạo cười gượng một tiếng, có chút giận dỗi nhưng không nhiều lắm: “Nhìn thấy tôi bị đánh anh vui thế à?”

“Tuy biết anh không ưa tôi, nhưng không ngờ lại đến mức này.”

Tạ Lịch Thăng: ?

“Khả năng đọc hiểu của cô thế này mà cũng đỗ được cao học, đúng là trời độ.” 

“...”

Đi đến nơi có thể nhìn thấy hiệu thuốc, anh buông tay, hơi khom người, chế giễu cô: "Cô vẫn luôn nhỏ nhen như vậy sao?"

Khương Tạo đối diện với đôi mắt đang cười của anh, môi hơi chu lên.

Cái vẻ bướng bỉnh này của cô đã trả lời tất cả. 

Tạ Lịch Thăng đã chẳng còn nhớ trước kia mình từng nói gì với cô, nhưng với cái nết của mình thì chắc cũng chẳng phải lời hay ý đẹp gì, anh suy đoán: “Không phải cô vẫn luôn ghi thù tôi đấy chứ?” 

“Chỉ vì tôi mắng cô không có tiền đồ?”

Khương Tạo mỉm cười: “Hóa ra hồi đó anh nhìn tôi như thế.”

Tạ Lịch Thăng: “...” 

Không phải câu đó à?

Bầu không khí trở nên hơi gượng gạo vì màn lật lại nợ cũ, anh hắng giọng, bảo cô đợi bên ngoài, còn mình đi vào hiệu thuốc mua đồ.

Lúc tính tiền Tạ Lịch Thăng đã nghĩ, với cái tính khí của cô, nói không chừng sẽ phủi mông bỏ đi một mình, kết quả xách túi ra, thấy bóng dáng mảnh khảnh ấy vẫn ngoan ngoãn ngồi trên bậc thềm đá bên ngoài. Biểu cảm anh khẽ động, không thể nói rõ là cảm giác gì.

Khương Tạo nghe thấy tiếng bước chân và tiếng túi bóng sột soạt, quay đầu lại, nhìn Tạ Lịch Thăng từng bước đi đến trước mặt mình.

Cô nhìn túi thuốc sơ cứu kia, lí nhí: “Tôi cũng biết phải xử lý vết thương mà, mấy thứ này tôi đâu phải không biết mua.”

“Có bảo cô không biết đâu, nhưng cô định xử lý vết thương trên mặt thế nào?” Tạ Lịch Thăng mở túi, lấy túi chườm đá y tế cho cô, khi cụp mắt trông anh làm việc rất nghiêm túc.

Cô chăm chú nhìn dáng vẻ anh đang ngồi xổm trước mặt mình, nghe đối phương nói chuyện.

“Số lãi trả góp cô chưa trả hết tôi đã quy đổi thành tiền mặt bỏ vào lì xì rồi.” 

“Nhưng cái ốp tai nghe lông lá của cô tôi không tìm được mẫu giống hệt, mấy thứ này coi như đền cho cái ốp vậy.”

Tạ Lịch Thăng chuẩn bị xong túi đá và bông tẩm cồn i-ốt, ngẩng đầu lên, nhìn chằm chằm vào khuôn mặt đờ đẫn thất thần của cô, quơ quơ cái tăm bông: “Đang nói chuyện với cô đấy.”

“Hả? À, vâng.” Cô nhìn đối phương ngày càng ghé lại gần, theo bản năng lùi lại.

“Tránh cái gì? Đưa mặt qua đây.” Anh vẫy tay ra hiệu.

Sự hiện diện của đối phương quá mạnh mẽ, chỉ cần tới gần một chút thôi, khí trường đã bức người. Khương Tạo nuốt nước bọt, đặt hai tay lên đầu gối, rướn nửa người về phía trước.

Tạ Lịch Thăng đang quỳ một chân ở bậc thềm thấp hơn cô, nhưng anh cao to, vị trí của hai người không chỉ ngang bằng, mà anh thậm chí còn cao hơn cô một chút.

Khương Tạo vốn đã không dám nhìn thẳng vào anh, ở khoảng cách gần như vậy cảm giác căng thẳng càng dữ dội hơn, cô hơi nghiêng mặt sang trái để tránh ánh nhìn trực diện của anh.

Tạ Lịch Thăng quỳ một gối, chân kia hơi mở rộng ra làm trụ, càng làm nổi bật rõ rệt sự chênh lệch vóc dáng, như thể anh có thể bao trùm lấy cả người cô. 

Anh đưa tăm bông lại gần cô, cho đến khi mu bàn tay mơ hồ cảm nhận được hơi thở ấm áp yếu ớt cô phả ra, như lông vũ quét qua mu bàn tay, nhất thời ngứa ngáy.

Vượt qua khoảng cách xã giao bình thường giữa nam và nữ, rất nhiều chi tiết trở nên rõ mồn một. Khuôn mặt Khương Tạo rất đáng để ngắm kỹ, làn da trắng trẻo mịn màng, ngay cả lỗ chân lông cũng không thấy đâu. 

Tạ Lịch Thăng dừng lại, phát hiện hàng mi của cô hơi run rẩy.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc