"Đúng vậy, tôi uống nhiều mà."
"..."
"Anh làm mất tai nghe của tôi, nói chuyện còn cộc cằn như thế."
"..."
...
Người say rượu sẽ hoàn toàn mất khả năng phán đoán tửu lượng của mình, vào cửa hàng tiện lợi cô lại lấy thêm một lon bia.
Ra ngoài, hai người lại tản bộ quay về con đường gỗ ven sông lúc nãy.
Tối thứ 6, giới trẻ trong thành phố vội vã tìm kiếm chốn tiêu khiển để giải tỏa mệt mỏi sau một tuần làm việc, kết bè kết đội, khoác vai bá cổ.
Gió đêm hiu hiu, hai người vẫn luôn giữ khoảng cách bình thường, sóng vai tản bộ.
Sàn gỗ khắc họa cái bóng của họ, một cao lớn rắn rỏi, một mảnh mai yểu điệu, tuy chẳng liên quan gì đến nhau nhưng lại hài hòa đến lạ.
Tạ Lịch Thăng cũng mua một lon bia, một tay cầm lon, nhìn dòng sông, đi hai bước lại uống một ngụm.
Khi ngửa đầu, đường quai hàm càng thêm sắc bén, đôi mắt ngắm phong cảnh có một vẻ gợi cảm chán chường
Khương Tạo chăm chú nhìn tấm lưng rộng lớn của anh, không biết có phải ảo giác hay không, trong một khoảnh khắc nào đó, cô nhìn thấy vài phần cô độc trên người Tạ Lịch Thăng.
Như nhìn thấy một chú chó hoang đi lạc giữa thành phố ồn ào náo nhiệt.
Nhưng rõ ràng gia đình anh viên mãn, sự nghiệp thành công.
Thật kỳ lạ.
Hai người dựa vào lan can dọc bờ sông hóng gió, xung quanh có không ít cặp đôi và du khách, bầu không khí không hề yên tĩnh, nhưng chẳng hiểu sao lại khiến người ta thấy bình yên.
Uống say rồi nên toàn thân mềm nhũn, Khương Tạo vịn hai tay lên lan can inox, chốc chốc lại lén nhìn người bên cạnh.
Thái độ hiện tại của cô đối với Tạ Lịch Thăng khá phức tạp, nói một cách nghiêm túc thì hai người vốn chẳng thân, nhưng trong hoàn cảnh này lại giống như mối quan hệ có thể nói với nhau đôi ba câu.
Mặc dù lần xem mắt đó gần như vô nghĩa, nhưng cô có thể cảm giác được, người này đối với cô mà nói, đã từ một người qua đường đơn thuần trong đời biến thành một cái gì đó khác.
Biến thành gì nhỉ...
"Của cô thế nào?" Anh bỗng nhiên quay đầu lại nhìn.
Khương Tạo hoàn hồn: "Hả?"
"Xem mắt ấy, giao lưu chút đi."
Rõ ràng vừa mới tách khỏi đối phương, vậy mà cô lại chẳng nhớ nổi mặt mũi anh chàng tài chính kia, ôm trán suy nghĩ: "Ừm..."
"Của cô cũng khó đánh giá à?" Tạ Lịch Thăng trêu chọc, mượn lời cô hỏi ngược lại: "Thế so với tôi thì sao?"
Khương Tạo nhấp một ngụm bia, tầm mắt quét từ đỉnh đầu anh xuống dưới, trắng trợn quét một vòng: "Anh nói về phương diện nào?"
Tạ Lịch Thăng xoay người, lưng dựa vào lan can, hai khuỷu tay gác lên tay vịn, hơi ngửa đầu, tư thế duỗi người càng làm lộ rõ khung xương to rộng.
Anh không nhớ mình đã quay cuồng bận rộn bao nhiêu ngày, cũng giống như không nhớ rõ đã bao lâu rồi không lang thang vô định bên ngoài như thế này.
Tạ Lịch Thăng nghiêng mắt nhìn cô, lười biếng hỏi từng cái: "Tuổi tác?"
Khương Tạo không ngại chia sẻ trải nghiệm xem mắt: "Lớn hơn anh."
Anh hỏi: "Công việc? Thu nhập năm?"
Cô nói: "Làm tài chính, đoán chắc là không kiếm nhiều bằng ông chủ tự thân như anh rồi?"
Anh hỏi: "Chiều cao?"
Cô ngẫm nghĩ: "Trông thấp hơn anh, nhưng anh ta bảo mình cao 1m83."
Tạ Lịch Thăng hiểu rõ: "Thường mấy người nói thế thì cùng lắm là 1m79 thôi."
Cô phì cười.
Anh nhìn chằm chằm vào đôi mắt cong cong khi cười của cô: "Thế còn body?"
Khương Tạo cứng đờ, quay đầu, ánh mắt không khỏi liếc loạn trên người anh một lúc, rồi mất tự nhiên quay đi: "... Cái, cái này so thế nào được."
"Đã được xem đâu."
Tạ Lịch Thăng khựng lại, nhưng rất nhanh đã quen với cái miệng táo bạo của cô, nhếch môi nghiêng đầu, tu một ngụm bia.
Trong lúc tán gẫu, cô không để ý hai người đã xích lại gần nhau từ lúc nào, mãi đến khi ngửi thấy mùi hương thanh mát trên tóc anh và mùi bia đen nồng đậm đặc trưng trong gió, cô ngước mắt lên, mới phát hiện ánh mắt anh đã ở ngay gần kề.
Khương Tạo nhìn thẳng sang, điểm nhìn dính chặt lên môi anh, nhất thời bị hút vào đó.
Anh có một đôi môi khá mỏng, nhưng không hề nhạt nhòa, đường nét đẹp đẽ cùng huyết sắc kết hợp với cái nết cười cợt nửa mùa của anh, trông vô cùng gợi cảm.
Cô từ từ nâng tầm mắt lên, phát hiện đôi mắt đen thẳm của anh còn là sự tồn tại đáng sợ hơn, nghe thấy anh hỏi.
"Tính cách thì sao?"
Khương Tạo có chút không dám nhìn thẳng vào anh nữa, cứng ngắc quay đầu đi, nói năng đã không kiêng nể gì: "Anh còn dám so tính cách với người ta à..."
Tạ Lịch Thăng không nhịn được, ngửa đầu cười một tràng, tiếng cười trầm thấp mà sảng khoái.
Cô nhìn anh cười vui vẻ như vậy, nhất thời nghệt ra, chưa thấy ai bị chê bai mà còn đắc ý như vậy.