Khương Tạo cảm thấy nhục thay cho khoảnh khắc tim đập nhanh vừa rồi của mình.
Bất cứ lúc nào cũng không được tin cái tên họ Tạ này sẽ nói tiếng người.
Mặt cô hết đỏ lại xanh, cuối cùng quay đi, một tiếng hừ nhẹ tan trong gió.
Thấy cô bị nghẹn đến không nói nên lời, Tạ Lịch Thăng nhướng mày, dường như rất vui vẻ, kéo lấy cô đang đi xiêu vẹo trên vỉa hè.
"Nhìn đường đi."
Khương Tạo mềm nhũn hất tay anh ra: "Lo chuyện bao đồng."
Tạ Lịch Thăng nhìn cánh tay bị đẩy ra.
Uống chút rượu vào còn xấu tính hơn bình thường.
Qua bên kia đường là đến chỗ anh đỗ xe. Tạ Lịch Thăng đã uống rượu nên không thể lái được, nhìn anh cũng chẳng có ý định gọi người lái thay, chắc là định vứt xe ở đây.
Khương Tạo đi theo anh rất nhanh đã tìm thấy chiếc Panamera kia. Tạ Lịch Thăng mở cửa xe, chui nửa người vào trong tìm kiếm.
Cô dựa vào cửa sau bên phía ghế lái, ngửa đầu ngắm sao.
...
Không biết qua bao lâu, người đang lục lọi trong xe mãi vẫn chưa ra, Khương Tạo cảm thấy bất thường, xoay đầu, ánh mắt vô tình rơi trúng vào bờ mông cong vểnh được bao bọc bởi chiếc quần tây ống rộng của anh: "..."
Tư thế này trông chân có vẻ dài hơn.
Đàn ông đàn ang mà tập mông cong như thế để làm gì?
Cô khó khăn dời mắt đi chỗ khác.
"Xin hỏi, tai nghe của tôi khó tìm lắm sao?"
Nghe thấy tiếng, Tạ Lịch Thăng chậm rãi lùi nửa người ra khỏi xe, ánh mắt hiếm khi có phần ngơ ngác.
Khương Tạo nhìn biểu cảm này của anh, trừng mắt, không dám tin, đưa tay ươm ướm giữa không trung: "Tai nghe đâu? Không phải chứ."
Tạ Lịch Thăng chống tay lên khung cửa xe, không nói gì, chỉ quay đầu đi, yết hầu khẽ lăn.
"..."
Giây lát sau, anh buông một câu: "Tôi mời cô uống nước nhé, đi thôi."
"Này!" Cô hoàn toàn bùng nổ, hỏi tội: "Cái tai nghe to đùng của tôi đi đâu rồi? Vứt ở đâu hả? Không phải anh vẫn luôn mang theo người sao..."
"Tôi rảnh đâu mà mang tai nghe của cô trên người? Biến thái à?" Anh nhíu mày.
Khương Tạo uống say nên cảm xúc vốn đã thất thường, hốc mắt lập tức có dấu hiệu đỏ lên, mượn cớ phát tiết: "Đó, đó là cái tai nghe mới tôi trả góp 24 kỳ mới mua được đấy, tôi... tôi còn chưa trả hết tiền nữa!"
"Sao anh có thể như vậy chứ, lần trước nói với tôi chẳng lẽ lúc đó đã mất rồi à? Anh muốn lừa tôi hả?"
Tạ Lịch Thăng bắt chước dáng vẻ vừa rồi của cô, dựa vào cửa xe, lẳng lặng nghe, dường như đang đợi cô mắng cho đã.
Đối phương quá bình tĩnh, giọng điệu oán trách của cô ngày càng nhỏ dần: "Không phải, anh nói gì đi chứ... anh cứ thế này làm tôi trông như con thần kinh ấy."
Cuối cùng cũng có cơ hội lên tiếng, anh lại hỏi: "Tai nghe của cô bao nhiêu tiền?"
Khương Tạo nhớ lại một chút: "Hình như là 1800 tệ."
Tạ Lịch Thăng bật cười: "1800 mà cô trả góp tận 24 kỳ?"
Mặt cô đỏ bừng: "Không được à? Tôi thích thỏa mãn tức thì, trả tiền chậm đấy."
Anh gật gù đầy cợt nhả, thái độ chẳng có mấy đồng tình: "Quan điểm tiêu dùng này của cô cũng hiếm thấy thật."
Chỉ chăm chăm lợi dụng hình thức trả góp, hoàn toàn không tính toán đến lãi suất chút nào.
"Vấn đề là bây giờ anh làm mất nó rồi." Khương Tạo chẳng quản nhiều như thế, lời nói đầy gai nhọn: "Làm ông chủ lớn như vậy, có cái tai nghe bé tí cũng không bảo quản được sao?"
Chung quy vẫn là đuối lý, nhắc đến chuyện này, Tạ Lịch Thăng đành phải thu lại thái độ cợt nhả, đóng cửa xe khóa kỹ, ném chìa khóa xe cho cô.
Khương Tạo bắt lấy chìa khóa xe, ánh mắt dõi theo anh: "Ý gì đây?"
Anh nhấc chân đi về phía trước, nhếch môi: "Đền xe cho cô đấy."
Khương Tạo: ?
"Đùa thôi." Tạ Lịch Thăng chỉ về phía xa: "Có cửa hàng tiện lợi, mời em uống nước."
Nói xong, anh sợ nếu còn dây dưa nữa thì cô sẽ khóc thật mất, bổ sung: “Tôi sẽ đền cho cô tai nghe mới, bao gồm cả cái ốp tai nghe lông lá của cô, cộng thêm cả tiền lãi trả góp chưa trả hết nữa."
"Đi thôi, tôi khát rồi."
Khương Tạo ném trả chìa khóa xe, người đàn ông không thèm nhìn cũng vững vàng bắt lấy bằng một tay, đút vào túi.
Giọng cô kỳ quặc: "Tôi tin anh được không đấy? Đừng có mà giở quẻ."
"Tôi liên hệ luật sư soạn cho em bản cam kết nhé, chịu không?" Đuôi mắt Tạ Lịch Thăng rũ xuống, trông vừa như tức giận lại vừa như cạn lời.
Đối phương vừa cứng rắn là cô lập tức mềm nhũn, Khương Tạo lúng túng, giẫm lên cái bóng của anh đi theo: "Bỏ đi, tin nốt lần này."
"Cái đó, tôi không uống nước nữa, tôi muốn ăn bánh mì kiềm."
(Bánh mì kiềm: Một loại bánh mì có vỏ màu nâu sẫm đặc trưng, vị hơi mặn và dai.)
"Đêm hôm khuya khoắt tôi đi đâu kiếm bánh mì kiềm cho em? Uống nhiều quá rồi đấy."