Vẽ Mày Cho Nàng

Chương 2

Trước Sau

break

Hạ Hầu Lẫm cảm thấy cực kỳ khó chịu, tức giận mắng: “Tô Vân Oản, cô bị bệnh à??? Cô nói xem, dạng người như cô sao có thể lọt vào mắt xanh của Nam Cung Cẩn Du, chưa nói đến việc khiến hắn cưới cô?? Vừa thô lỗ, lại nóng nảy, tự xem lại mình có bằng được một nửa của Khanh Khanh không? Hắn ta sao có thể thích...thích nữ tử không chút đáng yêu nào như muội.”
 

Tô Vân Oản động thủ xong, giật lại được bầu rượu, chưa kịp nguôi giận lại nghe được mấy lời này của Hạ Hầu Lẫm, buồn tủi từ đâu kéo đến, rồi đột nhiên khóc lớn:“Ô ô ô, Hạ Hầu Lẫm, tại sao huynh có thể nói ta như thế. Huynh có tư cách gì nói ta như thế??? Ta đâu có bắt huynh cưới ta? Huynh suốt ngày khoe khoang mình tốt thế này, giỏi thế kia. Vậy sao Liễu Khanh Khanh không thích huynh?? Sao nàng ta còn gả cho Nam Cung Cẩn Du! Huynh thì khác ta ở chỗ nào mà có quyền mỉa mai ta??” Tô Vân Oản nói một hơi, đôi mắt hạnh đỏ mọng, ầng ậc nước. Những giọt lệ thi nhau lăn xuống chảy dài trên khuôn mặt như bạch ngọc của nàng. 

Lần này đến lượt Hạ Hầu Lẫm luống cuống, trời ạ, chàng trời không sợ đất không sợ, chỉ sợ tiểu cô nãi nãi này khóc nháo. Lần này thì hay rồi, chọc nàng khóc đến thương tâm, chàng phải làm sao mà dỗ đây. 

Chàng vội vàng rút khăn tay bên người, lau nước mắt cho tiểu cô nương đang khóc thút thít, vừa thành thực nhận sai: “Ai nha, cô nãi nãi* của ta, đừng khóc nữa. Là ta sai. Ta nói không biết lựa lời. Đừng khóc, đừng khóc nữa mà. Khóc đến sưng đỏ mắt rồi này. Cha cô mà biết ta chọc cô khóc sẽ đánh ta một trận thừa sống thiếu chết mất.”

*cô nãi nãi: bà nội, một cách gọi trêu đùa giữa bạn bè hoặc người yêu.

Tô Vân Oản thấy thần sắc bối rối của Hạ Hầu Lẫm nháy mắt đắc ý. Ai bảo huynh dám khi dễ bản cô nương, dám nói không lựa lời. Hừ ta nhất định phải khóc, còn phải khóc thật lớn. Nhưng Tô Vân Oản càng khóc lại càng cảm thấy thương tâm. Nàng vừa nấc lên vừa nói: “Hạ Hầu Lẫm, huynh nói đi ta thật sự không tốt như vậy ư?”

Hạ Hậu Lẫm nhức đầu, nhẹ giọng an ủi: “Oản Oản nhà chúng ta xinh đẹp nhất, kinh thành có ai không biết? Là Nam Cung Cẩn Du không có mắt, không biết trân trọng báu vật như muội. Cho nên Oản Oản à, đừng khóc nữa!” 

“Thật sao? Vậy tại sao huynh ấy nhìn cũng không thèm nhìn ta lấy một cái. Suốt ngày chỉ bám lấy Liễu Khanh Khanh?”Mặc dù đạt được sự an ủi của Hạ Hầu Lẫm, nhưng Tô Vân Oản vẫn không ngăn được thút thít, cứ ngồi đó rưng rức khóc. 

“Cái này có gì khó giải thích, muội nhìn Liễu Khanh Khanh không phải cũng không thèm để ý đến ta một chút hay sao? Chúng ta gọi là… cái gì nhỉ… à cùng là người lưu lạc  thiên nhai a…” Hạ Hầu Lẫm nói xong lại đau lòng giật vò rượu trong tay Tô Vân Oản tu một hơi hết sạch. 

Tô Vân Oản nhìn Hạ Hầu Lẫm thương tâm như thế, trong lòng cảm thấy bớt tủi thân hơn nhiều. Thật lòng thì Hạ Hầu Lẫm rất ưu tú, vậy mà cũng không chiếm được tình cảm của Liễu Khanh Khanh. Cho nên chàng và nàng khác nhau ở đâu chứ, đều là cầu mà không có được.

Tô Vân Oản nhìn sườn mặt đau thương của Hạ Hầu Lẫm đột nhiên sinh ra một tia đau lòng. Nàng và Hạ Hầu Lẫm từ nhỏ cùng lớn lên bên nhau. Chàng từ bé đã tài giỏi, thông minh hơn người, duy chỉ thua một nhiếp chính vương Nam Cung Cẩn Du. Mỗi lần so tài đều bại dưới tay người đó. Vì vậy các công tử, thiếu gia kinh thành thường trêu đùa, nói: “Trời đã sinh Du sao còn sinh Lẫm*.”

*Câu gốc là “trời sinh Du sao còn sinh Lượng” là một câu nói nổi tiếng trong Tam quốc diễn nghĩa. Chu Du sau 3 lần bại dưới tay Gia Cát Lượng đã thốt lên câu này. Ở đây, Lẫm (Lin) với Lượng (Liang) đọc gần giống nhau, tác giả muốn ám chỉ Hạ Hầu Lẫm ưu tú nhưng lại luôn bại dưới tay Nam Cung Cẩn Du.

Tô Vân Oản không nhịn được vuốt vuốt sườn mặt anh tuấn, kiên nghị của chàng, đôi mắt ướt nước nhìn Hạ Hầu Lẫm chăm chú. 

Hạ Hầu Lẫm cảm nhận được ánh nhìn của nàng, khẽ nở nụ cười khó thấy được trong ngày hôm nay: “Sao? Thấy ta cũng không tệ, muốn nhảy vào lồng ngực ta sao?”

Thiếu nữ thoáng chốc đỏ mặt, tên bại hoại này lại sủa bậy. Nàng nhìn chàng một cái cũng không được hay sao? Nhưng nói lên miệng không hiểu sao lại lắp bắp như ăn trộm bị bắt quả tang: “Huynh, huynh, huynh, huynh nói nhăng cuội gì vậy!”

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc