Vẽ Mày Cho Nàng

Chương 1

Trước Sau

break

Đế đô, Đông Nguyệt Quốc. 

Trên đường phố khắp nơi đều giăng đèn kết hoa rực rỡ, không khí vui vẻ bao trùm khắp nơi.

Tại một tửu lâu tên Túy Nguyệt Lâu, người đến kẻ đi tấp nập như thoi đưa, tiếng trò chuyện huyên náo. Rất nhiều tân khách đều đang thảo luận đến việc hỷ diễn ra ở kinh thành hôm nay. 

“Ai, hôm nay thiên hạ đệ nhất mỹ nữ - Liễu Khanh Khanh gả cho Nhiếp chính vương, huynh xem Nhiếp chính vương đúng là ra tay hào phóng, tất cả các con phố trong kinh đều được giăng đèn kết hoa rực rỡ như lễ hội, đội ngũ rước dâu ngày hôm nay quả thực là mười dặm hồng trang, còn đồ cưới nữa chứ, ngót nghét cũng phải mấy trăm rương lớn.”

Khách đến càng ngày càng đông, tiểu nhị Túy Nguyệt Lâu chạy đôn chạy tây phục vụ những vẫn không quên bồi khách nhân nói chuyện phiếm. 

Thực khách nghe thấy thế cùng ồ lên: “Trách không được, hôm nay là lần đầu tiên ta tới kinh thành, liền nhìn thấy phố xá được trang hoàng lộng lẫy, phố phường rộn rã hân hoan, thì ra là đại hỷ của Nhiếp chính vương.”

Tiểu nhị một bên rót trà cho thực khách, một bên cười khanh khách tiếp lời: “Đó là dĩ nhiên! Khách quan, nhìn ngài đoán chừng lần đầu tiên đến kinh thành nên không biết. Người trong kinh thành đều biết, thiên hạ đệ nhất mỹ nhân Liễu Khanh Khanh lớn lên xinh đẹp, chim sa cá lặn, hoa nhường nguyệt thẹn, người gặp người thích, hoa gặp hoa nở. Trách không được nhiếp chính vương cũng phải quỳ dưới váy của nàng. Nhưng Nhiếp chính vương của chúng ta cũng là một lang quân xuất chúng, chưa nói đến việc tài đức vẹn toàn, chỉ dung mạo thôi cũng đã khiến các tiêu thư, gia nhân toàn Đế đô điên đảo, được xưng là thiên hạ đệ nhất mỹ nam. Tuyệt thế mỹ nhân cùng thiên hạ đệ nhất mỹ nam tử, quả là tuyệt phối.”

Chưởng quỹ từ sau quầy bước ra, nghe tiểu nhị nhà mình ba hoa chích chòe, lập tức cầm chiếc khăn đập loạn trên người hắn ta, vừa đánh vừa mắng: “Biến biến biến. Bớt ở đây nói hươu, nói vượn đi, bàn luận chuyện của bề trên, cẩn thận chết lúc nào không hay.”

Tiểu nhị vội vàng gật đầu, cúi người: “Vâng vâng vâng, tiểu nhân đi làm việc ngay đây. Hắc hắc khách quan mời đi bên này.”

Tiểu nhị lại bắt đầu bận rộn chạy đôn chạy đáo, Túy Nguyệt Lâu vẫn đông đúc như cũ, phi thường náo nhiệt. 

Tại một góc hẻo lánh của tửu lâu, có một thiếu nữ thanh lệ, khuôn mặt kiều mị đáng yêu của nàng đỏ ửng, miệng không ngừng nhắc đi nhắc lại câu: “Hỗn đản! Đại hỗn đản! Vì sao huynh không nhìn ta một chút. Vì sao huynh không thể dừng lại nhìn ta dù chỉ là một cái. Ta cũng đâu có kém. Mặc dù không đẹp khuynh thành như Liễu Khanh Khanh, nhưng tốt xấu gì ta đối với huynh là một tấm chân tình! Vì sao??”
 

Thiếu nữ vừa khóc vừa uống rượu không ngừng, hết chén này lại đến chén khác. Bởi vì uống quá nhanh rượu tràn khỏi khóe miệng chảy dọc cần cổ thiên nga trắng nõn của nàng, ướt cả một mảng áo lớn, làm hiện ra những đường cong duyên dáng dưới lớp áo mỏng manh.

“A! Tô Vân Oản, muội thì tính là cái gì! Ta đã thích Khanh Khanh năm năm. Muội nói xem ta mới bao nhiêu tuổi mà đã thích một người, si mê nàng đến năm năm.” Nguyên lai thiếu nữ thanh lệ kia tên là Tô Vân Oản. Ngồi cùng nàng còn có một thiếu niên tuấn dật, mày kiếm, mắt sáng, mũi cao, môi mỏng, thân hình cao lớn, thon dài, giống như thiếu nữ cầm lấy rượu trên bàn mà uống. 

Hai người ta một chén, huynh một chén, tựa như muốn tranh xem tửu lượng ai tốt hơn. 

“Hạ Hầu Lẫm. Ta ở chỗ này uống rượu, liên quan gì đến huynh, huynh theo đến đây làm gì?” Tô Vân Oản nhìn nam tử đang đoạt rượu với mình, mắt hạnh dù đã nhiễm một tầng thủy quang mông lung, nhưng vẫn cố tỏ ra hung hăng, trợn mắt trừng nam tử ngồi đối diện.

“Nói giỡn sao Tô Vân Oản, Túy Nguyệt Lâu là do nhà muội mở hay sao? Ta đường đường là Tiểu Hầu gia, ta uống ở đâu là quyền của ta, liên quan gì đến muội? Uống rượu với muội đã là nể mặt muội lắm rồi.” Hạ Hầu Lẫm cũng không muốn quản cô nương trước mặt đang hung hăng trừng mắt nhìn mình, tự rót tự uống.

Tô Vân Oản thấy Hạ Hầu Lẫm không để bộ dáng hung hăng của mình vào mắt thì càng thêm phẫn nộ, dùng cả hai tay, nhoài người qua cướp bình rượu của chàng: “Hạ Hầu Lẫm đây là rượu của ta, trả lại cho ta.” Nói xong còn muốn đá Hạ Hầu Lẫm một cước. Hạ Hầu Lẫm không nghĩ đến nữ nhân này thật sự sẽ động thủ, đề phòng không kịp, ống chân tê rần. 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc