Trong giới phú nhị đại ở Kinh Thị, luôn có một nhóm người chuyên ăn chơi lêu lổng. Họ không có tư cách kế thừa gia nghiệp, cũng chẳng có công ăn việc làm đàng hoàng, hằng ngày chỉ việc bay khắp thế giới, tham gia đủ loại tiệc tùng để giết thời gian.
Buổi tiệc bể bơi kéo dài ba ngày tại khu biệt thự phía Tây lần này chính là một trong những trò tiêu khiển đó của họ.
Nghe tiếng nô đùa của đám người bên ngoài, Giang Tình Trăn có chút chán ghét mím môi.
Nếu là trước kia, loại tiệc tùng này cô ta chẳng thèm liếc mắt một cái. Nhưng hiện giờ thân phận của cô ta vô cùng khó xử, có người còn sẵn lòng tiếp nhận cô ta đã là may mắn lắm rồi. Thế nên khi nhận được lời mời, cô ta vẫn đến dự.
Dù sao đám người này cũng không thiếu tài nguyên, duy trì quan hệ tốt thì vẫn hơn.
Cô ta nhấp một ngụm rượu, lắng nghe mọi người bàn tán về Mộ Chu. Kẻ thì thương hại, kẻ thì chế nhạo, kẻ lại giễu cợt đầy ác ý.
Lúc này đã là chiều tối ngày thứ hai, khu vực bể bơi bên ngoài đã náo loạn thành một đoàn, Giang Tình Trăn thấy hơi đau đầu nên định ra ngoài hóng gió. Vừa hay Đỗ Doanh Doanh cũng muốn ra ngoài đi dạo nên cả hai cùng nhau bắt cặp đồng hành.
Ở phía bên kia, Mộ Chu đang khoác vội chiếc áo gió, hớt hải chạy ra khỏi biệt thự. Sắc mặt cô có chút tái nhợt, đôi lông mày khẽ nhíu lại.
"Ngày đèn đỏ" đột ngột ghé thăm khiến cô không kịp trở tay, trong biệt thự lại chẳng có sẵn đồ dùng cần thiết. Chẳng còn cách nào khác, cô đành phải nén cơn đau bụng âm ỉ để ra siêu thị mua sắm.
Đến khi mua xong thì trời cũng đã sẩm tối, nghĩ đến việc Cảnh Trạm sắp về, Mộ Chu vội vã tăng tốc. Ai bảo hiện giờ cô vẫn đang kiêm nhiệm công việc "bảo mẫu nhỏ" kia chứ.
Vừa mới đi tới cửa biệt thự thì cô nghe thấy phía sau có người gọi tên mình.
"Mộ Chu?"
Cô quay đầu lại nhìn, hơi ngơ ngác một chút mới nhận ra người vừa tới.
Đó chính là Đỗ Doanh Doanh và Giang Tình Trăn đang ra ngoài hít thở không khí.
Mộ Chu nhận ra cô gái đi cạnh Giang Tình Trăn chính là người mình đã gặp ở siêu thị hôm qua, biết rõ đối phương chẳng có ý tốt gì với mình nên giọng điệu cô cũng rất lãnh đạm: "Có việc gì?"
Đỗ Doanh Doanh thấy vẻ mặt thản nhiên như không có chuyện gì của cô thì càng thêm khinh bỉ, cô ta khoanh tay trước ngực: "Cô định đi đâu?"
"Liên quan gì đến cô? Tôi về nhà mình còn phải báo cáo với cô sao?"
Mộ Chu trả lời không chút khách khí, khiến Giang Tình Trăn nãy giờ vẫn im lặng cũng bất mãn mím môi, nhưng cô ta vẫn chưa lên tiếng.
Đỗ Doanh Doanh thì như vừa nghe thấy chuyện nực cười nhất trần đời, bật cười đầy mỉa mai: "Cô điên rồi à? Tưởng bọn này không biết sao, đây là biệt thự của Cảnh tổng, nhà cô cái gì? Đúng là mơ mộng hão huyền."
Việc Cảnh Trạm có nhà ở đây ai cũng biết, vì vậy khi thấy Mộ Chu cứ thế đi thẳng về hướng căn biệt thự này, Đỗ Doanh Doanh mới không nhịn được mà tiến lên chặn đường.
Trong mắt Đỗ Doanh Doanh, Mộ Chu lén lút lại vội vã đi vào nhà Cảnh Trạm như thế, chắc chắn là có ý đồ bất chính. Cô ta nghe nói tối nay có buổi tiệc ở khách sạn vùng ngoại ô, Cảnh Trạm có tham gia, mà theo lệ thường thì sau đó anh rất có thể sẽ về nghỉ lại căn biệt thự ở Tây thành này.
Đỗ Doanh Doanh đoán rằng Mộ Chu chắc chắn đã nghe lỏm được tin tức từ "Triệu tổng" nào đó, nên muốn nhân cơ hội này để quyến rũ Cảnh Trạm. Giờ bị bắt quả tang mà vẫn không biết đỏ mặt, quả thực là vô liêm sỉ đến cùng cực.
Bụng Mộ Chu vẫn đang đau thắt lại từng hồi, cô thật sự không rảnh để đôi co với hai người này, liền trợn mắt định bỏ đi. Nhưng Đỗ Doanh Doanh làm sao để cô đi dễ dàng như thế.
"Đúng là loại người bị lão già bao nuôi, da mặt dày thật đấy, bị bóc trần mục đích rồi mà vẫn mặt không đổi sắc."
Đỗ Doanh Doanh nhìn Mộ Chu mà cười đến rung cả người. Cô ta thầm nghĩ Cảnh Trạm là ai cơ chứ? Anh là người xuất chúng nhất trong giới, mặt lạnh tâm cứng, biết bao tiểu thư khuê các tìm mọi cách tiếp cận còn chẳng được, loại như Mộ Chu thì tuổi gì mà đòi quyến rũ anh.
Ánh mắt Đỗ Doanh Doanh lướt qua chiếc áo gió kín cổng cao tường của Mộ Chu, trong lòng nảy ra một ý nghĩ ác độc, cô ta mỉa mai: "Che đậy kỹ thế kia, trong cái áo gió này cô không phải đang mặc nội y tình thú đấy chứ?"
Lời nói này cũng khiến Giang Tình Trăn phải chú ý.
Thấy Mộ Chu cứ nắm chặt lấy cổ áo, Giang Tình Trăn cũng tin lời Đỗ Doanh Doanh vài phần, cô ta không nhịn được lên tiếng: "Mộ Chu, tính tình Cảnh tiên sinh tôi rất hiểu, hậu quả anh ấy gây ra không phải là thứ cô có thể gánh vác được đâu. Tôi khuyên cô đừng tự chuốc lấy khổ nhục."
Lời nói của Giang Tình Trăn vô tình lộ ra vẻ thân thiết, hiểu rõ về Cảnh Trạm khiến Mộ Chu phải liếc nhìn cô ta một cái.
Nhưng rất nhanh cô đã thu hồi tầm mắt, ánh mắt lạnh lẽo dừng lại trên mặt Đỗ Doanh Doanh một giây. Dù không biết cô ta đang hiểu lầm cái gì, nhưng sự ác ý trong lời nói thì cô nghe rất rõ. Cô cong môi: "Cô hiểu biết như vậy, xem ra cũng không ít lần mặc đồ tình thú đi quyến rũ người khác rồi nhỉ? Đã thành công được mấy lần rồi? Nói ra cho tôi mở mang tầm mắt chút đi."
Giọng điệu bình thản nhưng lại chứa đầy sự châm chọc. Sắc mặt Đỗ Doanh Doanh lập tức đỏ bừng vì xấu hổ, cô ta mắng át đi: "Cô nói bậy bạ gì đó! Ai thèm mặc loại đồ đó đi quyến rũ người ta cơ chứ!"
Vừa dứt lời, một nhóm người từ đằng xa đã tiến lại gần. Chính là do Đỗ Doanh Doanh gọi đến. Ngay khi phát hiện ra Mộ Chu, cô ta đã nhắn tin rủ rê mấy người, bao gồm cả Lý Thịnh Triết ra xem náo nhiệt, rồi nhân tiện làm cho Lý Thịnh Triết thấy rõ bộ mặt thật của người phụ nữ này.
Thấy họ đã đến đông đủ, Đỗ Doanh Doanh lập tức đem chuyện vừa rồi ra rêu rao.
Trong giây lát, Mộ Chu đã kịp nhớ lại danh tính của đám người này và những lần chạm trán trong quá khứ. Cô đổi ý, nhìn Đỗ Doanh Doanh thở dài, giọng đầy "chân thành": "Cô ghen tị với tôi đến thế sao? Trước kia tôi dùng cái gì, ăn cái gì cô cũng học theo. Giờ nhà tôi phá sản rồi mà cô vẫn cứ nhìn chằm chằm tôi không buông để thêu dệt tin đồn ác ý, cô buông tha cho chính mình đi."
Đỗ Doanh Doanh đỏ mặt tía tai, theo bản năng liếc nhìn Lý Thịnh Triết, vội vã phản bác: "Ai ghen tị với cô chứ? Cô có cái gì để tôi phải ghen tị? Cô đừng có mà ngậm máu phun người!"
Nhóm người đến xem náo nhiệt vốn dĩ tin sái cổ chuyện Mộ Chu bị bao nuôi, nhưng khi nghe Mộ Chu nói vậy, trong lòng họ bỗng thấy có gì đó sai sai.
Hình như từ trước tới giờ, chính Đỗ Doanh Doanh là người luôn miệng nói về Mộ Chu như vậy. Họ cũng không ngốc, xâu chuỗi lại các sự việc thì dường như mọi chuyện đều có lý do. Chẳng lẽ cô ta vì hâm mộ rồi nảy sinh ghen ghét nên mới thêu dệt chuyện của Mộ Chu thật sao?
Nhưng người bị dao động lại không bao gồm Lý Hạ. Gã nghĩ đến lời Đỗ Doanh Doanh vừa nói, càng thêm căm ghét Mộ Chu. Gã hận cô là một kẻ lẳng lơ, lại càng tức giận vì ngay cả khi sa đọa cô cũng không thèm chọn gã.
Sự ác ý dâng đầy, gã mở miệng: "Mộ Chu, chúng tôi biết cô đang gặp khó khăn. Việc giao du với mấy lão già đó tuy đáng khinh nhưng ít ra không nguy hiểm, còn Cảnh tổng thì khác, anh ấy không phải hạng người cô có thể dây vào đâu."
Lời Lý Hạ nói nghe qua thì như đang quan tâm, nhưng thực chất lại âm thầm khẳng định thêm cái mác "bị lão già bao nuôi" cho Mộ Chu.
Mộ Chu dĩ nhiên nghe ra được.
Cô nhìn Lý Hạ, thở dài đầy vẻ bất lực: "Anh vẫn còn ghi hận chuyện tôi từ chối lời tỏ tình của anh năm xưa à? Đã bao nhiêu năm rồi, đàn ông mà, bị từ chối là chuyện bình thường, anh đừng có để bụng như thế. Có chút chuyện cỏn con mà nhớ mãi mấy năm trời, lòng dạ anh cũng hẹp hòi quá đấy."
Lý Hạ ghét nhất là bị người khác nhắc lại chuyện này. Mấy năm qua từ khi nhà họ Mộ sụp đổ, cũng không còn ai nhớ đến thất bại của gã năm xưa nữa.
Nay bị Mộ Chu khơi lại, gã lập tức mất lý trí: "Cái chuyện rách việc đó tôi quên từ lâu rồi! Cô nghĩ mình là ai mà khiến tôi phải ghi hận nhiều năm như thế?"
Nhưng cái vẻ sốt sắng đính chính của gã trông chẳng khác nào bị nói trúng tim đen, ngay lập tức khiến đám người xung quanh rộ lên trêu chọc.
"Suýt nữa thì quên, hóa ra Lý Hạ từng bị Mộ Chu đá khi tỏ tình cơ đấy."
"Ha ha ha tôi cũng nhớ ra rồi, có chuyện đó thật!"
Đám đông bàn tán không kiêng dè, khiến mặt Lý Hạ hết đỏ lại trắng. Mộ Chu thấy gã sắp nổi đóa đến nơi, liền xoay người đi thẳng về phía biệt thự. Trước khi mọi người kịp phản ứng, cô đã đứng trước cửa và nhập mật mã.
"Mộ Chu, cô định làm gì thế hả!" Giang Tình Trăn vẫn luôn quan sát cô, thấy hành động này liền tiến lên một bước định ngăn cản.
Nhưng Mộ Chu còn nhanh hơn một bước.
Thế là, trước sự kinh ngạc đến rớt cả hàm của tất cả mọi người, cô đã nhập xong mật mã và mở toang cánh cửa đại môn một cách thuận lợi.