Cảnh Trạm khi ăn rất yên tĩnh, sự giáo dưỡng tốt giúp từng cử chỉ của anh đều toát lên vẻ cao quý, thanh lịch. Mộ Chu tự biết thân phận bảo mẫu nên không thể ngồi cùng bàn, cô vẫn luôn tránh trong bếp không dám lộ diện.
Vốn tưởng với kiểu nhai kỹ nuốt chậm đó, anh sẽ ăn rất lâu, không ngờ chẳng mấy chốc Cảnh Trạm đã dùng xong bữa và đứng dậy rời đi.
Sau khi xác định anh đã trở về thư phòng trên lầu, Mộ Chu mới thở phào, lôi "bữa tiệc hải sản" mà mình đã giấu kỹ ra. Lúc đi siêu thị, thấy tôm hùm bông tươi rói, cô đã không ngần ngại mua một con để nếm thử cho biết, hoàn toàn không ngờ hôm nay Cảnh Trạm lại đột ngột về nhà.
Cô đã đắn đo mãi, cuối cùng vì không nỡ bỏ phí nên quyết định giấu nhẹm con tôm hùm đi. Dù sao Cảnh Trạm sống trong nhung lụa đã quen, chẳng thiếu gì một con tôm, còn cô thì đã thèm thuồng mấy món mỹ vị này lâu lắm rồi.
Hồi còn ở Không gian Chủ Thần, bọn họ chỉ được uống dịch dinh dưỡng để duy trì sự sống, lấy đâu ra mấy thứ tốt lành này. Khó khăn lắm mới đến lượt cô đi làm nhiệm vụ mau xuyên, vậy mà lại vào ngay vai quỷ nghèo, ăn no mặc ấm còn khó. Giờ có cơ hội ăn trắng mặc trơn, cô dĩ nhiên sẽ không khách khí.
Mộ Chu trông gầy gò là thế nhưng sức ăn cực tốt, chẳng mấy chốc đã "quét sạch" bữa tiệc hải sản không còn dấu vết. Cô rút khăn giấy lau miệng, thỏa mãn ợ một cái rõ to.
…
Cảnh Trạm kết thúc công việc khi trời đã qua rạng sáng. Anh day day sống mũi, nhắm mắt dưỡng thần một lát rồi mới rời khỏi thư phòng.
Trên đường về phòng ngủ, ánh đèn mờ ảo dưới lầu khiến anh vô thức liếc nhìn, để rồi bất ngờ thấy một bóng dáng quen thuộc dưới phòng khách.
Cô ấy vẫn chưa ngủ sao?
Cảnh Trạm khẽ nhíu mày, dừng bước bên lan can kính. Lúc này, Mộ Chu vẫn mặc bộ đồ mặc nhà lúc trước, bộ quần áo rộng thùng thình dường như không phải kích cỡ của cô.
Cô ngồi nghiêng so với hướng của Cảnh Trạm, dựa vào tay vịn sofa, một tay chống cằm, đầu thỉnh thoảng lại gật gù như thể đã buồn ngủ lắm rồi nhưng vẫn cố chịu đựng. Cổ áo quá rộng theo động tác của cô hơi trượt xuống, để lộ một mảng vai trắng ngần, mịn màng.
Có một khoảnh khắc cô dường như đã thiếp đi thật, cho đến khi cái đầu không tự chủ được mà nghiêng sang một bên, cô mới giật mình bừng tỉnh. Cô lắc lắc đầu cố để bản thân tỉnh táo hơn, sau đó ngước nhìn đồng hồ trên tường, lại vô tình chạm phải ánh mắt của Cảnh Trạm từ trên lầu.
Đôi mắt vốn đang mơ màng lập tức trở nên tỉnh táo.
Cảnh Trạm mặc một chiếc sơ mi trắng, cổ áo không còn cài kín mít như lúc mới đi làm về mà đã tháo lỏng vài chiếc cúc. Một tay anh đút túi quần, tay kia tùy ý đặt trên lan can kính, đôi mắt thâm trầm dán chặt vào Mộ Chu, dường như có một tia sóng sánh thoáng qua trong tích tắc.
Mộ Chu theo bản năng đứng bật dậy, ngửa đầu nhìn anh. Trong một giây đồng hồ, cô cảm nhận được vẻ lạnh lùng trong đáy mắt Cảnh Trạm, nhưng nó nhanh chóng biến mất. Cô khẽ hắng giọng, dịu dàng lên tiếng: "Cảnh tiên sinh, anh xong việc rồi ạ? Tôi có nấu canh giải rượu, anh có muốn dùng một chút không?"
Lời nói của cô khiến lòng Cảnh Trạm trào dâng một cảm xúc khó tả. Bàn tay trong túi quần bất chợt siết chặt, anh mím môi không nói gì. Dưới lầu, cô gái thấy anh im lặng thì như sợ bị hiểu lầm, vội vàng giải thích: "Lúc anh về tôi có ngửi thấy mùi rượu. Tôi nhớ trước đây ba tôi nếu có uống rượu, dù không say thì ngày hôm sau cũng rất dễ bị đau đầu, nên mẹ tôi thường nấu canh giải rượu cho ba uống trước khi ngủ. Tôi sợ là anh..."
Cô đột ngột dừng lại, nhận ra lời nói này có chút không ổn. Những việc mẹ cô làm cho ba cô, giờ cô lại làm cho Cảnh Trạm, thế này là nghĩa gì? Đôi má cô gái nhanh chóng ửng hồng, cô cúi gầm mặt không nói thêm câu nào nữa.
Cảnh Trạm không để cô phải khó xử thêm, cuối cùng cũng mở miệng: "Mang lên phòng cho tôi."
Nói xong, anh bước nhanh đi chỗ khác. Khi bóng dáng anh đã khuất, vẻ e thẹn trên mặt Mộ Chu lập tức biến mất. Cô nhướn mày, tâm trạng vui vẻ tiến về phía nhà bếp.
…
Trong phòng tắm, Cảnh Trạm đứng dưới vòi hoa sen, để mặc nước lạnh dội thẳng vào mặt, cố gắng trấn tĩnh bản thân.
Khi nhìn thấy Mộ Chu ngủ gật dưới phòng khách, anh thật sự đã có một thoáng hối hận vì đã mang cô về đây.
Đặt người phụ nữ này ngay dưới tầm mắt mình dễ gây nhiễu loạn tâm trí hơn anh tưởng tượng rất nhiều. Anh hối hận. Nhưng khi đối diện với đôi mắt ngây thơ, cẩn trọng và đầy vẻ lấy lòng của cô, lời xua đuổi của anh lại chẳng thể nào thốt ra nổi.
Bên ngoài phòng ngủ, Mộ Chu gõ cửa, thấy cửa không khóa liền nhẹ nhàng đẩy vào.
Nghe thấy tiếng nước trong phòng tắm, cô trực tiếp đặt bát canh giải rượu lên bàn trà rồi lập tức "chuồn" thẳng về căn phòng nhỏ của mình để đi ngủ.
…
Ngày hôm sau, Mộ Chu phát hiện thái độ của Cảnh Trạm còn lãnh đạm hơn cả hôm trước. Cô thấy hơi lạ lùng, lén lút nhìn anh vài lần. Hai người hoàn toàn không có lấy một câu xã giao, anh ăn xong bữa sáng là rời đi ngay.
Sau khi tiễn Cảnh Trạm, Mộ Chu định đi mua sắm thêm một chuyến. Lần này cô muốn mua một số dụng cụ làm vườn. Biệt thự có một mảnh vườn phía sau, tuy có trồng hoa và được chăm sóc định kỳ nhưng Mộ Chu vẫn muốn tự tay xới đất, bón phân cho chúng. Tìm mãi không thấy dụng cụ đâu, cô đành tự mình đi mua.
Dù sao mọi chi phí đều được thanh toán, lại còn giúp cô giết thời gian.
Cô tìm kiếm trên mạng thấy gần đó có một chợ hoa cây cảnh nên đã bắt xe đi ngay.
…
Phía ngoài biệt thự, Mộ Chu đang chỉ huy công nhân chuyển một khối đá cảnh vào vườn sau. Chuyến đi mua sắm này hoàn toàn nằm ngoài dự tính của cô.
Ban đầu cô chỉ định mua vài món đồ linh tinh, không ngờ lại nhận được điện thoại của trợ lý Cảnh Trạm. Đối phương bảo tối nay Cảnh Trạm sẽ dự một buổi tiệc ở khách sạn gần đây nên rất có thể sẽ về ngủ, nhắc cô chuẩn bị trước.
Nghe nói Mộ Chu đang ở chợ hoa, anh ta không nói gì, nhưng lát sau lại gọi lại, bảo biệt thự đang thiếu mấy hòn non bộ hay đồ trang trí sân vườn gì đó, bảo cô cứ chọn mua vài mẫu để thay đổi phong cách cho sân sau.
Mộ Chu đành nhận nhiệm vụ. Cô quan sát bố cục khu vườn một lát rồi dẫn người quản lý chợ hoa đi cùng ra phía ngoài khu biệt thự.
"Quản lý Lý, đây là hoa gì vậy? Tôi muốn trồng kín một bên tường sân."
Người tên quản lý Lý thừa biết cư dân vùng này đều là giới siêu giàu nên cực kỳ nhiệt tình: "Đây là hoa tường vi ạ, rất thích hợp để trồng leo thành tường hoa. Mắt nhìn của quý khách thật tinh tường."
Nói rồi ông ta giới thiệu đủ loại màu sắc, chủng loại, Mộ Chu nhìn hình minh họa trên điện thoại rồi nghiêm túc chọn một màu.
Hai người đang mải nói chuyện nên không chú ý thấy có một gã thanh niên đang liên tục nhìn về phía này.
Gã đó chính là Lý Hạ, người tối qua đã phụ họa theo lời đồn Mộ Chu bị bao dưỡng. Gã vốn ra ngoài để nghe điện thoại, thấy cảnh này liền bước nhanh vào căn biệt thự bên cạnh, vừa vào cửa đã oang oang: "Mọi người đoán xem tôi vừa thấy ai?"
"Lý Hạ, đừng có úp úp mở mở nữa, rốt cuộc là thấy cái gì?"
Thấy mọi người đã bị thu hút, Lý Hạ nói: "Tôi thấy Mộ Chu và lão Triệu tổng kia!"
Thực tế gã chẳng biết Triệu tổng nào cả, nhưng nhìn từ xa thấy người đàn ông đứng cạnh Mộ Chu có tuổi, lại còn tỏ vẻ nịnh nọt nên gã mặc định đó là đại gia Triệu tổng. Thật ra, Lý Hạ cũng chưa từng nghe qua lời đồn Mộ Chu bị bao dưỡng từ ai khác. Chẳng qua hồi trước gã từng theo đuổi Mộ Chu nhưng bị từ chối phũ phàng trước mặt mọi người, vì ôm hận trong lòng nên tối qua khi nghe Đỗ Doanh Doanh nói, gã mới hăng hái hùa theo như vậy.
Nghe gã nói xong, đám người trong biệt thự lại nổ ra một cuộc bàn tán xôn xao. Còn Mộ Chu, người đang vui vẻ quy hoạch lại vườn hoa, hoàn toàn không biết hình tượng của mình đã biến thành "chim hoàng yến" bị lão già bao nuôi trong mắt lũ bạn cũ.