Vạn Nhân Mê Công Lược: Tiểu Bạch Hoa Nghịch Thiên Cải Mệnh

Thế giới 2 - Chương 53:Vị Tổng tài bá đạo và cô nhân viên "vô hình” (23)

Trước Sau

break

Trong phòng bao yên tĩnh, Mộ Chu nước mắt lưng tròng, quật cường không thèm nhìn Tần Quân Xuyên.

Tần Quân Xuyên cũng đang phải cực kỳ khắc chế, nén lại khao khát muốn ôm chặt cô vào lòng. 

Anh cố gắng giữ vẻ mặt nghiêm nghị:

"Bọn họ bắt nạt em, tại sao em không tìm tôi? Em thừa biết tôi cũng đang ở đây mà."

Nghĩ đến cảnh Mộ Chu đơn độc bị vây công giữa đám người đó, Tần Quân Xuyên lại thấy nhói lòng.

 Mộ Chu khẽ rung rẫy hàng mi, đáp lại đầy bướng bỉnh: "Em có thể tự mình giải quyết được."

Trái tim sắt đá của Tần Quân Xuyên cuối cùng cũng hoàn toàn tan chảy. 

Anh thở dài một tiếng, dùng hai tay nâng lấy gương mặt nhỏ nhắn của cô, bắt cô phải nhìn thẳng vào mình:

"Xin lỗi em, tôi không nên hung dữ với em như thế."

Mộ Chu rốt cuộc cũng ngước mắt nhìn anh. 

Vành mắt cô đỏ hoe, một giọt nước mắt nóng hổi lăn dài, rơi đúng vào đầu ngón tay anh và dường như cũng đốt cháy cả trái tim anh. 

Mọi sự cứng rắn của Tần Quân Xuyên phút chốc hóa thành nước. Anh không kìm lòng được mà cúi xuống hôn lên môi cô.

Tiếng phản kháng của cô nhỏ xíu như tiếng mèo kêu, vừa giống như đang nức nở, lại vừa giống như đang làm nũng, khiến Tần Quân Xuyên càng khó lòng kiềm chế. 

Anh hôn đi hết những giọt nước mắt trên mặt cô, vòng tay siết nhẹ để kéo cô sát vào lòng, hận không thể khảm cô vào da thịt mình.

Một hồi lâu sau, hơi thở của cả hai mới dần bình ổn lại.

 Tần Quân Xuyên hỏi kỹ lại những chuyện đã xảy ra ở buổi họp lớp, Mộ Chu cũng thật thà kể hết từng chi tiết. 

Anh đau lòng hôn nhẹ lên tai cô:

"Chu Chu, em phải học cách dựa dẫm vào tôi chứ, tôi là bạn trai của em mà."

Nếu không phải anh dặn quản lý khách sạn phải để mắt đến phòng bao đó, anh đã không biết bên trong lại "náo nhiệt" đến vậy. 

Lần này Mộ Chu không giả vờ ngơ ngác nữa, cô khẽ gật đầu. Tần Quân Xuyên lúc này mới yên tâm phần nào.

"Chuyện này cứ giao cho tôi, bọn họ sẽ không bao giờ xuất hiện trước mặt em nữa đâu."

Mộ Chu không rõ cái tên "bọn họ" kia gồm những ai, nhưng nhìn mức độ hảo cảm vừa tăng lên 65%, cô cảm thấy rất mãn nguyện. 

Cô từ trong ngực anh rướn người dậy, đặt một nụ hôn lên cằm anh, đôi mắt cười cong cong:

"Em tin anh."

Trước giờ tan tầm, Quý Mẫn đã lâu không liên lạc bỗng gọi điện tới. 

Khoảng thời gian qua anh ta đột nhiên bận rộn với các chuyến công tác và giao lưu chuyên môn khắp cả nước, muốn gặp Mộ Chu một lần cũng khó. Nay vừa rảnh rỗi, anh ta lập tức muốn hẹn gặp cô. Sợ Mộ Chu từ chối, anh ta còn dùng cả danh nghĩa của bố mẹ mình.

Mộ Chu sảng khoái đồng ý, sau đó gửi tin nhắn cho Tần Quân Xuyên:

[Chú Quý và dì Lâm có gửi bánh Bốn Mùa từ quê lên cho em, anh Quý Mẫn mang sang đưa cho em, sẵn tiện bọn em cùng ăn một bữa cơm luôn.]

Ở đầu dây bên kia, Tần Quân Xuyên nhìn thấy tin nhắn thì lập tức đen mặt.

 Đáng ghét thật. 

Cái tên nam nhân giảo hoạt kia lại lấy phụ huynh ra làm mồi nhử để Mộ Chu mất cảnh giác. 

Nghe nói bố mẹ nhà họ Quý đối xử với Mộ Chu lúc nhỏ cực kỳ tốt, cô đến Hải Thành vẫn thường xuyên gửi đặc sản về biếu họ.

Lúc này nếu anh không cho cô đi gặp, e rằng sẽ bị coi là thiếu tôn trọng cô. 

Tần Quân Xuyên nhìn chằm chằm vào điện thoại, vẻ mặt nghiêm trọng như đang đối diện với một bản hợp đồng hóc búa nhất. 

Cân nhắc một lát, anh nhắn lại:

[Quý Mẫn là bạn thanh mai trúc mã của em, anh ta lại mang quà của người lớn tới, đúng là chúng ta nên mời anh ta một bữa cơm mới phải đạo.]

Anh còn vô cùng "tinh tế" gợi ý thêm:

[Hay là đi quán đồ ăn Hồ Nam lần trước chúng ta ăn đi? Chắc là hợp khẩu vị với anh ta đấy.]

Quê hương của Mộ Chu vốn chuộng ăn cay, gợi ý của Tần Quân Xuyên nghe qua thì rất chu đáo. Nhưng Quý Mẫn lại là một ngoại lệ, anh ta hoàn toàn không ăn được cay. Mộ Chu nhìn tin nhắn, không nhịn được mà bật cười. 

Không biết anh cố tình hay vô tình chọn nơi đó, nhưng cái tính toán nhỏ nhặt của anh cô đều hiểu hết.

Cô trả lời:

[Được, chúng ta sẽ mời anh Quý Mẫn ăn cơm, nhưng em đã đặt một quán đồ ăn bản địa Hải Thành rồi.]

Ngay sau đó, cô liên lạc với Quý Mẫn, báo rằng bữa tối sẽ có thêm một người đi cùng. 

Quý Mẫn cũng không phản đối.

Ở một diễn biến khác, Khúc Bái Tịch không ngờ Tần Quân Xuyên lại có thể vì Mộ Chu mà làm đến mức tuyệt tình như vậy.

 Cô ta cúp điện thoại của cha mình, nhìn vào email từ trụ sở chính của LOP mà sắc mặt xám xịt. LOP đã tìm được người mới thay thế vị trí của cô ta để tiếp tục hợp tác với Phong Dương. 

Mọi quyền lực bị tước bỏ, công ty đang ép cô ta phải tự từ chức.

Cha cô ta cũng yêu cầu cô ta phải thành thật, đừng gây thêm rắc rối, thậm chí còn điều cô ta sang phụ trách dự án ở Châu Phi, giống như muốn tống khứ cô ta đi thật xa vậy. 

Nghĩ đến buổi họp lớp hôm trước, cô ta hận đến mức lồng ngực đau nhói. 

Cô ta thực sự không hiểu Tần Quân Xuyên bị bỏ bùa mê thuốc lú gì mà lại say đắm người phụ nữ đó đến vậy. 

Rõ ràng Mộ Chu chẳng có gì nổi bật, chỉ là một nhân viên quèn, nhan sắc cũng bình thường, họa chăng chỉ có đôi mắt là nhìn được và làm việc chăm chỉ.

Chẳng lẽ đúng là "cọc đi tìm trâu" thì dễ dàng như vậy sao? Khúc Bái Tịch bỗng thấy hối hận. 

Sớm biết thế này cô ta đã không kiêu ngạo đối đầu với Tần Quân Xuyên như vậy. 

Nhưng giờ hối hận cũng đã muộn, cô ta còn chuyện quan trọng hơn phải lo.

Thực tế, Khúc Bái Tịch là con gái riêng, dù trên danh nghĩa là con một nhưng cha cô ta còn một cô con gái khác từ cuộc hôn nhân trước. Vì Khúc Bái Tịch phản đối gay gắt nên cô chị kia không được ở lại nhà họ Khúc, khiến người cha luôn cảm thấy áy náy và âm thầm chiếu cố. Nay cô ta thất sủng, cô chị kia chắc chắn sẽ rục rịch chiếm chỗ. Nghĩ đến việc mình bị "đày" sang Châu Phi, nhường hết giang sơn cho kẻ khác, Khúc Bái Tịch hận Mộ Chu đến nghiến răng.

Cô ta đã không sống yên ổn thì Mộ Chu cũng đừng mong bước chân vào hào môn. 

Tần Quân Xuyên nhất thời bị mê muội, nhưng người nhà họ Tần thì không dễ đối phó đâu.

 …

Tại một quán ăn nhỏ ấm cúng, Quý Mẫn nhìn Mộ Chu và người đàn ông kia nắm tay nhau bước vào, gương mặt anh ta cứng đờ trong chốc lát. 

Khi hai người đến gần, anh ta vẫn lấy lại vẻ mỉm cười ôn hòa vô hại. 

Mộ Chu giới thiệu hai bên xong liền nhận lấy túi quà lớn từ tay Quý Mẫn.

"Bánh Bốn Mùa là đặc sản quê mình, tuy ngoài hàng cũng bán nhưng vẫn là nhà làm ngon nhất. Có điều bố mẹ em không thích làm lắm, hồi nhỏ em toàn sang ăn ké bánh dì Lâm làm thôi."

Mộ Chu hào hứng giới thiệu món quà với Tần Quân Xuyên. Anh cũng phối hợp nếm thử một miếng và khen ngợi vài câu.

Quý Mẫn giữ im lặng, trầm ngâm quan sát hai người. Anh ta nhìn ra được Tần Quân Xuyên đang cố ý phô trương sự thân mật, còn Mộ Chu thì dường như vẫn ngây thơ để anh dẫn dắt. Quý Mẫn càng tin rằng hai người này không hợp nhau. 

Tần Quân Xuyên tâm cơ quá sâu, không thích hợp với một Mộ Chu đơn thuần. 

Họ căn bản không cùng một thế giới.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương